Chương 5: Nước Thải Hoa Sen
Nghi Phụng Điện.
Chiêu Nguyệt bước qua ngưỡng cửa, mùi trầm hương đập vào mũi — mùi quen thuộc của quyền lực. Kiếp trước, nàng đến đây mỗi sáng suốt mười hai năm: chào Trần Quý phi, quỳ gối, cúi đầu, rồi ra về. Một vòng lặp nhục nhã mà nàng chưa bao giờ dám chống lại.
Kiếp này, nàng vẫn đến. Vẫn quỳ. Vẫn cúi đầu.
Nhưng mắt — mắt nàng nhìn rất kỹ.
Trần Ngọc Dao ngồi trên ghế chạm phượng, tay nâng chén trà Bích Loa Xuân — loại trà quý chỉ Giang Nam mới có. Nàng ta nhấp một ngụm, đặt chén xuống, quét mắt qua hàng phi tần quỳ bên dưới.
"Các muội muội mới nhập cung, chắc còn bỡ ngỡ." Giọng nàng ta dịu dàng, ấm áp — giọng của một người chị cả tận tụy. "Tỷ tỷ sẽ dạy từ từ. Hậu cung không khó — chỉ cần biết giữ phận, mọi thứ sẽ yên ổn."
*Giữ phận.* Chiêu Nguyệt nhẩm lại hai chữ. Kiếp trước, nàng tin lời này. "Giữ phận" nghĩa là nhẫn nhịn, không tranh giành, để Trần Quý phi yên vị. Và nàng đã "giữ phận" cho đến khi bị phế, bị giam, bị chết.
*"Giữ phận" — là cách Trần Ngọc Dao bảo tất cả: đừng đe dọa ta.*
Nàng cúi thấp hơn, vẻ mặt ngu ngơ, đúng kiểu Tài nhân quê mùa.
---
Buổi sáng ở Nghi Phụng Điện không chỉ là chào hỏi. Đó là sàn đấu.
Chiêu Nguyệt ngồi ở cuối hàng, lặng lẽ quan sát.
Trần Quý phi hỏi thăm từng người — câu hỏi nghe rất bình thường, nhưng mỗi câu đều là mũi kim thăm dò.
"Hứa muội muội, cha ngươi năm nay có khỏe không?" — *kiểm tra hậu thuẫn.*
"Vương muội muội, nghe nói ngươi giỏi thêu — tỷ tỷ muốn nhờ thêu một chiếc vạn cho Hoàng thượng." — *cho ơn để kiểm soát.*
"Trương muội muội, sao mặt ngươi trắng bệch thế? Bị bệnh à?" — *đe dọa, nhắc nhở ai đang yếu.*
Mỗi câu hỏi, mỗi nụ cười, mỗi cái gật đầu — đều có tính toán. Chiêu Nguyệt kiếp trước không nhận ra. Nàng chỉ thấy một người chị tốt bụng, chu đáo. Phải đến khi mọi thứ sụp đổ, nàng mới hiểu — tất cả đều là dây để trói.
*Nhưng kiếp này, ta đã biết.*
Đến lượt nàng.
"Lâm muội muội." Trần Quý phi nhìn nàng, nụ cười ấm áp. "Muội quen chưa? Trường Xuân Các có chật không?"
"Dạ, Trường Xuân Các tuy nhỏ nhưng yên tĩnh, thiếp rất thích." Chiêu Nguyệt cười hiền. "Thiếp xuất thân thấp kém, ở đâu cũng tốt ạ."
"Ồ, muội khiêm tốn quá." Trần Quý phi gật đầu, hài lòng.
*Xếp vào nhóm "ngoan, dễ bảo, không đe dọa".* Chiêu Nguyệt đọc ánh mắt nàng ta dễ dàng như đọc chữ viết trên tường.
Yên tâm. Đó chính xác là những gì nàng muốn.
---
Buổi chiều, sự cố xảy ra.
Lý Uyển Nhi — Thuận Tần — bước vào Nghi Phụng Điện với gương mặt tối sầm. Nàng ta ngồi xuống ghế, không chào, không cúi đầu.
Trần Quý phi nhíu mày, nhưng vẫn cười: "Thuận Tần, sao nét mặt khó coi thế?"
"Thần thiếp vừa phát hiện," Lý Uyển Nhi đặt chén trà xuống bàn — mạnh — "người trong cung đồn rằng thần thiếp ngã bệnh vì phạm húy. Ai truyền tin này?"
Bầu không khí đóng băng.
Chiêu Nguyệt ngồi yên, nhưng trong đầu xoay nhanh. *Tin đồn*. Kiếp trước, tin đồn này là thật — có người cố ý phát tán để hạ uy tín Lý Uyển Nhi. Ai? Chiêu Nguyệt kiếp trước không biết, nhưng kiếp này — nhìn nụ cười vô can trên môi Trần Quý phi — nàng hiểu ngay.
"Thuận Tần đừng nóng." Trần Quý phi chống cằm, giọng nhẹ tênh. "Người ta đồn, thì để ta sai người dẹp. Nhỏ nhặt mà."
*"Sai người dẹp" — tức là bản thân nàng ta sẽ kiểm soát thông tin. Dẹp hay không dẹp, do nàng ta quyết.*
Lý Uyển Nhi nghiến răng. Nàng ta không ngu — biết rõ Trần Quý phi đang xoa dịu chứ không giải quyết. Nhưng không có bằng chứng, không thể nói gì.
Chiêu Nguyệt hít sâu, rồi lên tiếng — giọng nhỏ, khiêm tốn:
"Thưa nương nương, thiếp nghe nói tin đồn này xuất phát từ một cung nữ ở Nguyệt Hoa Cung. Thiếp tình cờ nghe lỏm lúc đi ngang qua sáng nay."
Tất cả nhìn nàng.
Trần Quý phi khựng lại — Nguyệt Hoa Cung là nơi ở của Vương Mỹ nhân, người của nàng ta. Nếu tin đồn từ đó, hướng điều tra sẽ chĩa về phía phe Trần.
"Ngươi... nghe rõ chưa?" Trần Quý phi hỏi, giọng vẫn bình tĩnh nhưng mắt lạnh đi.
"Thiếp chỉ nghe loáng thoáng, không dám chắc ạ." Chiêu Nguyệt cúi đầu, vẻ ngập ngừng. "Nhưng nếu nương nương sai người hỏi, chắc sẽ rõ."
Hoàn hảo. Không trực tiếp tố cáo. Không gây thù. Chỉ *gợi ý* — nhẹ nhàng, vô hại, nhưng đủ để Lý Uyển Nhi nhìn đúng hướng.
Lý Uyển Nhi liếc Chiêu Nguyệt — ánh mắt phức tạp. Không biết ơn, nhưng cũng không thù địch. *Ghi nhận.*
Trần Quý phi cười, chuyển đề tài. Nhưng dưới nụ cười, Chiêu Nguyệt thấy — lần đầu tiên — một tia nghi ngờ.
*Không sao.* Nàng nghĩ. *Chỉ cần nghi ngờ nhẹ. Ngọn lửa nhỏ cũng đủ sưởi ấm — hoặc thiêu đốt.*
---
Chiều muộn. Chiêu Nguyệt đi dọc hành lang phía Đông, tay cầm giỏ thuốc bắc.
Nàng đang trên đường đến Thái Y Viện — kiếp trước, nàng hiếm khi đến đây. Nhưng kiếp này, nàng biết: kiến thức về thuốc là vũ khí. Trong hậu cung, thuốc có thể cứu người — và cũng có thể giết người.
"Lâm Tài nhân."
Nàng quay đầu. Tào Đức Hải — tổng quản thái giám — đứng sau lưng, nụ cười nhăn nheo dán trên mặt. Bộ cung phục lụa xám, tay cầm phất trần trắng muốt, dáng đi nhẹ nhàng như mèo.
"Tào công công." Chiêu Nguyệt cúi đầu.
"Tài nhân đi đâu một mình? Hành lang phía Đông vắng lắm, cẩn thận." Giọng Tào Đức Hải nhỏ nhẹ, như bạn bè thân thiết. Nhưng đôi mắt nhỏ, sắc như kim, không cười theo miệng.
*Tào Đức Hải.* Chiêu Nguyệt nhớ rõ. Kiếp trước, lão ta là người truyền thánh chỉ phế truất nàng — mặt không biến sắc, giọng không run. Lão ta trung thành với ai? Không phải Hoàng đế. Không phải Trần Quý phi. Lão ta trung thành với *kẻ mạnh nhất tại thời điểm đó*.
Và kiếp trước — Thái hậu.
"Thiếp đi lấy thuốc bồi bổ ạ." Nàng cười hiền. "Mới nhập cung, thời tiết thay đổi, thiếp bị ho nhẹ."
"À, vậy à." Tào Đức Hải gật đầu. "Tài nhân cẩn thận nhé. Hậu cung... nhiều gió lạnh lắm."
Câu cuối — Chiêu Nguyệt biết — không nói về thời tiết.
Nàng cúi đầu, bước nhanh đi. Tim đập mạnh.
Tào Đức Hải đang để mắt đến nàng. Tại sao? Nàng chỉ mới là Tài nhân mới, chưa có gì nổi bật. Trừ khi — lão ta nhận ra nàng gây chú ý cho Hoàng đế trong yến tiệc.
*Phải cẩn thận hơn.* Nàng nghĩ. *Che giấu kỹ hơn. Ít nhất cho đến khi đã đủ mạnh để không cần giấu nữa.*
Bóng Tào Đức Hải nhòa trong hoàng hôn. Chiếc phất trần trắng phất phơ như đuôi của loài thú rình mồi.