Chương 47: Lưới Rập Bí Mật

~9 phút đọc 1.680 từ

Đêm đông buông xuống Tử Cấm Thành tựa một tấm màn tang tóc. Tiếng gió rít qua những hàng ngói lưu ly sắc lạnh như tiếng khóc than của oan hồn từ dưới nền đá tảng vọng về. Cảnh Nhân Cung từng một thời nườm nượp phi tần nịnh hót, xe ngựa ngựa xe chen chúc vãng lai, giờ đây chìm lấp trong cái bóng tối câm lặng và cô độc. Từ sau vụ ám sát tại Nam Giao, nơi này đã bị đội ngự lâm quân giăng rào kẽm gai kín mít, không một con ruồi nào lọt qua được mà chưa báo cáo qua Nội vụ phủ.

Bên trong tẩm điện vốn đỏ rực ánh đuốc than, Trần Ngọc Dao ngồi thu lu góc kỷ tháp, hai tay ôm lấy chiếc chăn gấm mà đôi vai gầy vẫn cứ run bần bật. Câu nói sắc như dao cạo của Chiêu Nguyệt văng vẳng trong tai ả, như một con giòi độc đang đục khoét não bộ.

*"...dạo gần đây, Tần Xuyên... lại hay được vào cung ban đêm chuyển giao thư gia đình muộn như thế?"*

Mồ hôi lạnh toát ùa ra, rịn ướt cả lớp áo lụa mỏng dính vào lưng. Trần gia quyền thế đang bên bờ vực diệt vong. Lão Thừa tướng cha ả, chỗ dựa vững chắc như núi Thái Sơn, nay đã bị giam lỏng. Nếu cái thai này – phao cứu sinh cuối cùng – mà bị lật tẩy là của Tần Xuyên thay vì dòng máu chân chính của Tiêu Dạ Trầm... thì ả sẽ bị phanh thây xẻ thịt, tru di cửu tộc không còn một mống!

"Thúy Liễu! Thúy Liễu đâu!" Ả gào lên, âm sắc vỡ vụn, hoảng loạn cùng cực.

Đại nha hoàn lật đật đẩy cửa bước vào, quỳ mọp xuống sàn. "Nô tì có mặt! Nương nương người làm sao vậy? Người toát mồ hôi hết trơn thế kia..."

"Lại đây!" Ả vẫy mạnh tay, móng tay bấu rứt lấy cẳng tay của Thúy Liễu khiến nhỏ đau điếng mà không dám kêu. "Nghe cho rõ đây. Bây giờ cung đã phong tỏa nghiêm ngặt, nhưng ở cổng Tây viện có lính canh cửa là a đệ của ngươi. Ngươi hãy mang theo khối ngọc thạch này, giấu trong ống áo, lấy cớ sắc thuốc bổ cho ta mà ra ngoài."

"Dạ... dạ... Nương nương cần nô tì truyền lời gì?" Thúy Liễu sợ hãi lắp bắp.

Trần Ngọc Dao dán sát tai vào cung nữ, hơi thở gấp gáp dồn dập. "Gặp ngay Vệ úy Tần Xuyên. Bảo với hắn... Thẩm Chiêu Nguyệt đã bắt đầu đánh hơi được mọi chuyện! Bảo hắn dọn dẹp sạch sẽ hồ sơ tẩm bổ tại Thái y viện. Phải xóa tất cả những lộ trình hắn đã gác đêm trước thư phòng Cảnh Nhân Cung vào tháng Ba! Chậm trễ một khắc, đầu hắn và cái gia tộc của hắn cũng rớt luôn theo ta! Đi ngay!"

Nhận lấy ngọc thạch lạnh lẽo, Thúy Liễu dạ ran một tiếng rồi vội vã chạy ra khỏi viện sảnh băng qua hậu viên đóng băng của Cảnh Nhân Cung. Bầu trời không trăng không sao. Khí tuyết tạt vào mặt rát buốt, nhưng cơn ớn lạnh từ cái bí mật động trời mà chủ nhân vừa hé lộ mới là thứ khiến Thúy Liễu lảo đảo bước đi.

Nhỏ len lỏi bám theo bóng đổ của những hàng trụ lớn, qua mặt lính ngự lâm nhờ vài câu mua chuộc và sự khéo léo quen thuộc. Khi đến được khu vực Bắc Viện gần cổng Tây sát Thái y Cục, Thúy Liễu rụt rè tìm kiếm bóng người thuộc hạ cai quản Vệ Úy môn.

"Ai đó?" Một giọng trầm ồm cất lên từ sau cây tùng lớn. Tần Xuyên - vóc dáng vạm vỡ như con báo đen, đeo đao ngắn bên hông, khuôn mặt chữ tạc cương nghị hiện ra dưới bóng tối mờ mịt.

"Tần Vệ úy..." Thúy Liễu run run gọi khẩu lệnh, vội vàng xòe miếng ngọc thạch trong lòng bàn tay ra. "Là nô tỳ, Thúy Liễu của Cảnh Nhân Cung."

Tần Xuyên nhíu mày, nhanh chóng xách tay Thúy Liễu kéo vụt vào khuất bóng tối cây tùng che chở, ánh mắt y nhìn dáo dác tứ phía. "Quý phi nương nương đang trong tình trạng nghi án, sao ngươi lại có thể mò ra đây giữa đêm? Thừa tướng đã bị giám sát, Cảnh Nhân Cung đang là mũi dùi của hoàng đế, lơ mơ là mất mạng!"

"Nương nương... nương nương gặp nguy!" Thúy Liễu hổn hển nói, hơi thở đóng thành khói trắng. "Hoàng Quý phi vừa ghé qua. Nàng ta... nàng ta đã nghi ngờ... nghi ngờ đứa bé..."

Sống lưng Tần Xuyên lập tức cứng đờ lại. Đôi mắt y chợt đỏ ngầu, hàm răng bặm chặt đến mức cơ bắp bên má hiện lõm sâu. "Hoàng Quý phi biết rồi sao?"

"Dạ! Nương nương dặn ngài mau chóng tiêu hủy mọi hồ sơ lịch trình vào tháng Ba tại Thái y Cục và sở hộ quân. Không được để sót bất cứ bằng chứng nào về việc ngài vào tẩm cung ban đêm. Bằng không..."

Thúy Liễu chưa kịp nói hết câu thì từ xung quanh, bóng đêm khẽ cựa mình. Bốn bề im bặt đến nghẹt thở.

"Bằng không thì sao?" Một giọng nữ trong vắt, nhưng lại sắc như băng nhọn cắt ngang không gian u uất.

Tần Xuyên giật nảy mình vung tay định rút đao. Soạt! Từ trên cành tùng hắt xuống những ngọn đuốc sáng rực như ban ngày, quét sạch sự che giấu của màn sương. Tám tên Thái giám thuộc phe Vãn Tự Cung vung côn bao vây thành nửa cung tròn.

Lý Uyển Nhi khoan thai bước ra từ đằng sau cánh cửa viện tĩnh mịch, tay cầm chiếc lò sưởi tay bọc gấm hoa, khóe môi khẽ cong lên một thứ nụ cười lạnh mạc. Đứng bên cạnh nàng ta là cung nữ Tiểu Hà, trong tay cầm một cuốn sổ mọc meo bụi bặm.

"Tần Vệ úy, nửa đêm không lo gác trực lại lén lút bàn mưu nhận ám hiệu từ Cảnh Nhân Cung. Có phải là đang muốn... thủ tiêu những ghi chép đổi ca gác của tháng Ba không?"

Thúy Liễu sợ đến nhũn chân, quỵ xuống đất lập cập dập đầu. "Uyển Phi nương nương... nương nương tha mạng! Nô tì chỉ là tiện tì đi truyền đạt lời Quý phi, không biết gì cả!"

Tần Xuyên trừng mắt, chĩa thẳng mũi đao về phía đám thái giám. "Ta đường đường là Vệ úy hộ giá, nhận lệnh điều động, không có lý gì để giải thích với hậu cung nữ quyến. Các ngươi dám cản đường lính cấm vệ?"

"Tần Xuyên, sự tự tin của ngươi ở đâu ra dầy vò đến vậy khi nhà họ Trần đã như ngọn nến trước gió?" Lý Uyển Nhi nhẹ nhàng phẩy tay áo thêu dệt kim tuyến mây trôi. "Hoàng Quý phi đã ra lệnh điều tra từ sáng. Lịch trình đổi ca gác, đơn thuốc tĩnh tâm pha lẫn dương xỉ, và tất thảy sinh hoạt của Cảnh Nhân Cung tháng Ba... ta đã chuyển tất cả sổ sách gốc về tay Bệ hạ rồi. Thứ ngươi muốn tiêu hủy, chỉ là đống than tro tàn muộn màng thôi."

"Ngươi...!" Tần Xuyên nghiến răng, trán đổ mồ hôi hột. Y tung người định phản kháng lao thẳng vào mở đường máu trốn thoát, nhưng võ công của tên vệ úy sao có thể chống cự lại chục cao thủ phòng thị vệ Thái hậu mà Chiêu Nguyệt đã mượn lệnh bài âm thầm giăng sẵn từ tối.

Chỉ vài luống côn đập xuống xối xả, Tần Xuyên bị ép trói gồng hai tay ra phía sau, đao rơi loảng xoảng xuống đá rải đường.

Uyển Nhi tiến lên trước mặt y, nâng cằm tên tiểu lại đang điên cuồng vẫy vùng. "Gian phu. Trần Quý phi đã không ngần ngại trao tấm thân ngọc ngà cho hạng thuộc hạ ti tiện như ngươi chỉ để giữ lấy quyền lực, để nặn ra cái thai giả mạo huyết mạch Đế vương. Dám dâm loạn hậu cung, tội này chu di cửu tộc, xẻo trăm đao thiên đao vạn trượng!"

Tần Xuyên nhắm nghiền mắt lại, tuyệt vọng rống lên như một con dã thú sập hố chông đau đớn. Việc bí mật bị phanh phui không phải do Tống Ninh hay đội ám vệ điều tra, mà lại rơi đúng vào tấm lưới sắc nhọn khâu bằng chỉ độc của Phi tần hậu cung. Sự khinh địch của cái họ Trần đã chính thức chôn sống mọi thành viên.

"Tiểu Hà, áp giải gã và tiện nữ này đến Ngự Thư Phòng. Đi cửa hông, không để huyên náo." Uyển Nhi gằn giọng, ánh mắt lóe lên thâm thù cũ khi nhớ lại những lần bị Trần Quý phi sỉ nhục. "Trò hề của Thừa tướng kết thúc rồi. Chúng ta đi diện kiến Bệ hạ."

Cùng lúc đó, trong một căn phòng tĩnh lặng ở Hiệp Nguyệt Điện, Thẩm Chiêu Nguyệt ngồi trước án thư thắp sáng một cây nến hồng. Nàng lẳng lặng khêu bấc đèn, nhìn ngọn lửa đỏ bừng liếm sạch cuống tàn giấy ghi chép "Hồ sơ canh trực Nam Viện". Mọi quân cờ đã đi đúng đường đi nước bước. Nàng đang nhẹ nhàng dỡ tung những bức rèm che đậy sự thối rữa của cả một vương triều, bảo vệ mạng sống của Tiêu Dạ Trầm từ trong trứng nước.

Kiếp trước, đứa trẻ của kẻ dâm phu ấy đã ra đời, cướp đoạt bao sinh mạng chỉ để ngồi lên ngai vàng bù nhìn. Kiếp này, ngọn lửa của nàng sẽ thiêu rụi cái màn kịch độc sủng ấy vĩnh viễn.

Đêm nay, sẽ là đêm dài nhất trong cuộc đời của Trần Ngọc Dao.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí