Chương 40: Lưỡi Dao Kề Cổ

~11 phút đọc 2.026 từ

Sáng hôm sau, khi những tia nắng lạnh lẽo đầu thu chạm đến mái ngói lưu ly của Hiệp Nguyệt Điện, Tiêu Dạ Trầm đã rời đi từ lâu để lâm triều. Chiêu Nguyệt tỉnh giấc, cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng còn vương lại trên chiếc gối bên cạnh. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào khoảng trống ấy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt lại sắc bén lạ thường.

Đêm qua là một đêm bình yên hiếm hoi, nhưng nàng biết rõ, sự bình yên này chỉ là khoảng lặng trước một cơn bão lớn hơn. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới bước vào giai đoạn quyết liệt nhất.

"Nương nương, nước ấm đã chuẩn bị xong." Giọng Tiểu Hà vang lên từ ngoài cửa, kèm theo tiếng gõ nhẹ nhàng.

"Vào đi." Chiêu Nguyệt ngồi dậy, vén bức màn lụa mỏng.

Tiểu Hà bước vào, theo sau là hai cung nữ bưng bồn nước đồng và khăn lụa trắng. Khuôn mặt tròn trịa của Tiểu Hà hôm nay tươi tắn hơn hẳn, đôi mắt không còn sưng tấy vì khóc. Từ lúc Chiêu Nguyệt được minh oan và trở về, cả nương nương lẫn cung nữ của Hiệp Nguyệt Điện như được hồi sinh sau một cơn ác mộng dài.

"Nương nương đêm qua ngủ ngon không?" Tiểu Hà vừa vắt khăn ấm đưa cho Chiêu Nguyệt vừa tò mò hỏi, cố giấu một nụ cười tủm tỉm.

"Rất ngon." Chiêu Nguyệt điềm nhiên lau mặt, hơi nước ấm làm giãn những cơ mặt căng cứng, xua đi chút mỏi mệt còn sót lại sau tháng ngày giam cầm ở Tĩnh Tâm Các. "Tiểu Hà, chải đầu cho ta. Hôm nay ta muốn dùng cây trâm ngọc bích mà Thái hậu ban thưởng lần trước. Chúng ta cần đi thỉnh an sớm."

"Dạ, nương nương." Tiểu Hà ngoan ngoãn lấy lược sừng tê giác, bắt đầu cẩn thận chải những lọn tóc đen nhánh của Chiêu Nguyệt.

Trong khi đó, ở một đầu khác của hoàng cung, Cảnh Nhân Cung lại bao trùm bởi một bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến thấu xương.

Trần Quý phi ngồi bó gối trên chiếc giường chạm trổ tinh xảo, xung quanh là đống gốm sứ vỡ vụn, những mảnh lụa rách tươm. Cả đêm qua ả không chợp mắt được dù chỉ một khắc. Tin tức từ Đại Lý Tự bủa vây lấy ả như một mạng nhện độc: Tào Đức Hải bị bắt cùng tang chứng rành rành, bộ mặt giả tạo bị vạch trần giữa thanh thiên bạch nhật. Không chỉ rớt đài, hắn còn mang theo hàng loạt bí mật chết người của Trần gia.

"Nương nương... xin người bớt giận, giữ gìn long thể..." Cung nữ tỳ áo xanh quỳ rạp dưới sàn, run lập cập nhặt từng mảnh vỡ, không dám ngẩng mặt lên nhìn vị chủ tử đang phát điên.

"Cút! Cút hết cho bổn cung!" Trần Quý phi ném nốt chiếc gối thêu chỉ vàng xuống sàn, gào lên với chất giọng khàn đặc, mái tóc rối bời, lớp trang điểm từ tối qua đã nhòe đi khiến ả trông như một bóng ma tiều tụy.

"Nương nương, có thư... thư từ Trần phủ truyền vào..." Một thái giám trung niên khúm núm bước qua ngạch cửa, hai tay dâng lên một phong thư niêm phong sáp đỏ.

Ánh mắt Trần Quý phi lập tức sáng lóe lên hy vọng. Ả vồ lấy phong thư, xé rách lớp vỏ như một kẻ chết đuối vớ được cọc. Phụ thân ả — Trần Thừa tướng Trần Bách Xuyên — chắc chắn sẽ có cách cứu viện. Ông ta là trụ cột của Trần gia, là rễ cây cắm sâu vào triều đình, không lý nào lại để con gái chịu uất ức.

Thế nhưng, khi đôi mắt dán chặt vào những dòng chữ ngắn gọn, lạnh lùng trên bức thư, đôi tay ả bắt đầu run rẩy. Sắc mặt ả từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch, đôi môi mấp máy không thốt nên lời.

*"Ngu ngốc. Tự làm tự chịu. Tự gánh vác hậu quả, đừng để liên lụy cả gia tộc. Tạm thời cắt đứt liên lạc, cấm tuyệt đối mọi hành động khinh suất."*

Chỉ có vài dòng, nhưng mỗi chữ như một nhát dao đâm thẳng vào tim ả.

"Không... không thể nào..." Trần Quý phi lùi lại hai bước, lảo đảo ngã khuỵu xuống giường, bức thư rơi lả tả trên nền gạch ngọc cốt. "Phụ thân... ngài bỏ rơi ta sao? Ngài vì sợ liên lụy mà bỏ mặc đứa con gái này sao?!"

Ả cắn chặt môi, vị máu tanh nồng tràn vào miệng. Ả hiểu ông ta. Trần Thừa tướng là kẻ máu lạnh nhất thế gian. Sự vinh hoa của gia tộc luôn nằm trên tất cả, kể cả cốt nhục. Khi Tào Đức Hải bị bắt, ông ta phải nhanh chóng chặt đứt mối liên hệ để tự cứu mình trước cơn thịnh nộ của Hoàng đế và phe cải cách. Quý phi giờ đây đã trở thành một quân cờ hỏng, một mục tiêu để Hoàng đế trút giận.

Lưỡi dao thứ nhất đã kề sát cổ. Cánh tay đắc lực nhất trong cung bị chặt đứt. Điểm tựa mạnh nhất ngoài triều đình quay lưng. Ả thực sự cô độc.

Nhưng lưỡi dao thứ hai thì đang đến.

***

Tại Từ Ninh Cung, khói trầm hương lượn lờ từ đỉnh đồng khảm ngọc tạo nên một không gian thanh tịnh tĩnh mịch.

Thái hậu đang nhắm mắt tựa lưng vào gối tựa, tay chầm chậm gõ nhịp tràng hạt. Lý Thuần Nhi đứng chầu bên cạnh, nhẹ nhàng rót thêm trà nóng.

Chiêu Nguyệt quỳ thẳng lưng ngay ngắn giữa điện, hai tay giao nhau đặt trên vạt áo, thần thái ung dung trang nhã.

"Ngươi đến thỉnh an từ sớm thế này, có phải vì đêm qua Hoàng thượng túc trực ở cung ngươi không?" Thái hậu vẫn không mở mắt, âm điệu đều đều, khó đoán được buồn vui.

"Hồi bẩm Thái hậu, âu yếm của Bệ hạ là ân điển, nhưng sự từ bi và minh xét của Thái hậu mới là mái nhà che chở cho thần thiếp. Thần thiếp phải đến tạ ân người." Chiêu Nguyệt cúi đầu, lời lẽ chừng mực, vẹn toàn.

Thái hậu từ từ mở mắt, ánh nhìn sắc như dao lướt qua Chiêu Nguyệt. Bà mỉm cười, một nụ cười nhạt không chạm đến đáy mắt. "Lâm Chiêu Nguyệt, ngươi là người thông minh. Cũng là kẻ biết điều. Ta giúp ngươi, không chỉ vì ngươi có lý, mà vì Tào Đức Hải làm việc quá lộng quyền, coi thường luật lệ cung quy. Bây giờ, hắn ngã ngựa, nhưng kẻ đứng đằng sau hắn vẫn còn ngồi vững."

Chiêu Nguyệt ngước lên, bình tĩnh đáp lời: "Kẻ đứng đằng sau nếu không có chân tay, cũng chỉ là cái kén trống rỗng. Móng vuốt đã nhổ, răng nanh đã bẻ, thì con thú dữ dằn bề ngoài cũng chẳng thể cắn người."

"Ngươi hiểu chuyện lắm." Thái hậu gõ nhẹ tay lên bàn. Bà liếc nhìn Lý Thuần Nhi, ra mạn lệnh bằng mắt.

Lý Thuần Nhi lập tức cất giọng rành rọt tuyên bố: "Truyền ý Thái hậu: Trần Quý phi chưởng quản lục cung, nhưng lại dung túng nô tài cấp dưới là Tào Đức Hải hoành hành bá đạo, nhận hối lộ, vu oan giáng họa cho phi tần, làm loạn luân thường. Tội không thể chối từ. Trách nhiệm quản lý lục cung không nghiêm, nay Thái hậu thu hồi Phượng ấn quản lý hậu cung của Trần Quý phi, giao quyền lại cho Hiệp Nguyệt Điện Nguyệt Phi Lâm Chiêu Nguyệt tạm bề cai quản. Khâm thử."

Nghe xong chiếu lệnh, Chiêu Nguyệt cúi đầu nhận mệnh, giấu đi một tia sát ý lấp lánh trong mắt. Phượng ấn quản lý hậu cung vốn là biểu tượng quyền lực tối cao của mẫu nghi thiên hạ. Từ khi ngôi Hậu để trống, nó nằm trong tay Trần Quý phi. Bây giờ, tước đoạt ấn tín đó đồng nghĩa với việc lột sạch quyền lực thực tế của ả.

"Thần thiếp tuân mệnh, nhất định không phụ kỳ vọng của Thái hậu."

"Làm cho tốt." Thái hậu xua tay. "Hoàng đế đang bù đắp cho ngươi, ta sẽ không cản. Nhưng nhớ lấy, quyền lực trong tay là con dao hai lưỡi. Cầm không chặt, sẽ đứt tay."

***

Giờ Tỵ, nắng đã lên cao nhưng gió vẫn mang hơi lạnh buốt giá.

Đoàn thái giám bưng theo khay gấm vàng tiến vào Cảnh Nhân Cung. Lý Thuần Nhi, nữ quan của Thái hậu, đích thân đi trước dẫn đường. Phía sau, Chiêu Nguyệt mặc bộ y phục bằng gấm đỏ tía, thêu hoa mai trắng tinh xảo, chậm rãi bước theo mảng gạch xanh. Nàng không tỏ ra đắc ý, chỉ lặng lẽ quan sát mọi thứ như một người xem kịch.

Lý Thuần Nhi lớn tiếng tuyên đọc ý chỉ của Thái hậu ngay giữa chính điện. Hai chữ "thu hồi" vang lên như sấm nổ bên tai Trần Quý phi.

Trần Quý phi đứng chôn chân tại chỗ. Bộ dạng ả tiều tụy, đôi môi khô nứt bật máu. Ả không thể tin vào tai mình. Mới vài ngày trước, ả còn đứng trên ngai cao nhìn xuống Chiêu Nguyệt bị giam cầm trong Tĩnh Tâm Các. Giờ đây, chỉ trong chớp mắt, mọi thứ đã đảo lộn. Quyền lực, tay sai, chỗ dựa... tất cả đều nát bươm.

"Các ngươi... Các ngươi to gan! Dám giựt quyền của bổn cung?!" Ả điên cuồng lao tới, định hất văng khay gấm nhưng bị hai thái giám khỏe mạnh giữ tay lại.

"Trần Quý phi nương nương xin tự trọng." Lý Thuần Nhi lạnh lùng nói. "Đây là ý chỉ của Thái hậu. Nếu nương nương làm loạn, tội càng thêm nặng."

Chiêu Nguyệt bước tới một bước, đứng đối diện với kẻ đã bức tử mình kiếp trước. Khoảng cách chỉ còn gang tấc. Mùi trầm hương nhợt nhạt từ người Quý phi không át nổi sự thảm hại.

"Trần tỷ tỷ." Chiêu Nguyệt cất tiếng gọi, giọng nhẹ như gió nhưng từng chữ nặng tựa ngàn cân. "Nhân quả tuần hoàn. Cây kim giấu trong bọc, cũng có ngày lòi ra. Tỷ tỷ mệt mỏi rồi, giao lại ấn tín, hảo hảo nghỉ ngơi ở Cảnh Nhân Cung cho tịnh tâm."

"Lâm Chiêu Nguyệt!" Trần Quý phi gầm lên, hai mắt đỏ sọc. "Tiện nhân! Mày giăng bẫy tao! Đừng tưởng như thế là thắng. Tao còn mang họ Trần! Gia tộc tao..."

"Gia tộc của tỷ tỷ đã tự cắt đứt tỷ tỷ rồi." Chiêu Nguyệt ngắt lời, hạ giọng chỉ đủ cho hai người nghe. Nàng khẽ liếc nhìn những tờ giấy vụn vương vãi trên sàn — bức thư từ Trần Thừa tướng.

Trần Quý phi sững sờ. Toàn thân ả run lên bần bật. Nàng ta biết! Chiêu Nguyệt đã biết mọi đường đi nước bước, kể cả sự ruồng rẫy của phụ thân.

Chiêu Nguyệt quay mặt đi, không thèm nhìn thêm một giây nào. Nàng ra hiệu cho thái giám tiến lên lấy hộp ấn tín làm bằng ngọc châu, cẩn thận đặt lên khay gấm.

Trần Quý phi nhìn bóng lưng Chiêu Nguyệt khuất dần sau cánh cửa son đỏ. Điện Cảnh Nhân vắng lặng như một nấm mồ. Ả từ từ quỳ xuống nền nhà lạnh lẽo, nhặt lên một mảnh vỡ gốm sắc nhọn. Nắm chặt mạnh đến mức máu tứa ra theo kẽ tay.

Nhìn vào hình bóng tàn tạ của mình phản chiếu trên lưỡi gốm, ả cắn môi bật máu, nhếch lên một nụ cười điên dại.

"Lâm Chiêu Nguyệt... ta chưa chết. Ta chưa thua." Giọng ả rít qua kẽ răng, độc địa như lời nguyền vạn kiếp. "Lễ Đông Chí... mạng của mày... sẽ tế trời!"

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí