Chương 38: Tào Đức Hải Quỳ Gối
Thái hậu — giữ lời.
Ba ngày sau cuộc gặp với Hoàng đế — bà triệu Đại lý tự đến Từ Ninh Cung. Công khai. Trước mặt ba triều thần cấp cao: Thị lang Bộ Hình, Ngự sử đài, và — Trần Thừa tướng.
"Ta — nhận tin: bằng chứng từ Thanh Châu — có nghi vấn." Thái hậu ngồi trên sập, giọng đều, không cảm xúc. "Yêu cầu — kiểm tra lại mực trên sổ sách. Trước mặt mọi người."
Trần Thừa tướng — mặt bất biến. Nhưng — tay — hơi siết ghế.
"Thái hậu — bằng chứng đã được Đại lý tự xác nhận." Trần Thừa tướng nói, giọng ôn hòa. "Kiểm tra lại — có cần thiết?"
"Cần." Thái hậu nhìn thẳng. "Vì — nếu bằng chứng thật — kiểm tra chỉ càng chắc chắn. Và nếu giả — ta muốn biết."
Không ai phản bác được logic đó.
Đại lý tự Khanh — Châu Minh Quang — mang sổ sách ra. Một thái y — chuyên gia mực và giấy từ Thái y viện — được triệu đến kiểm tra.
Vị thái y — già, tóc bạc, tay run nhẹ — kiểm tra kỹ lưỡng. Ngửi. Chà ngón tay. Nhỏ nước lên một góc nhỏ, quan sát cách mực phản ứng.
Năm phút.
"Kính bẩm Thái hậu." Thái y quỳ. "Mực trên sổ sách — là mực dầu đào. Sản phẩm kinh thành. Không phải mực than tùng — mực Thanh Châu."
Phòng — im phăng phắc.
Trần Thừa tướng — mặt không đổi. Nhưng — mắt — hơi nheo lại. Mắt của người vừa nghe tiếng sấm xa — và biết — cơn bão đang đến.
"Sổ sách — viết ở Thanh Châu — mà dùng mực kinh thành." Thái hậu vỡ im lặng. "Hai khả năng: hoặc Lâm Hữu Đức — huyện lệnh Thanh Châu — đặc biệt mua mực kinh thành về dùng. Hoặc — sổ sách — không viết ở Thanh Châu."
"Kiểm tra thêm." Hoàng đế nói — từ góc phòng. Y đã ở đó cả buổi, im lặng, quan sát. "Châu khanh — điều tra: ai có quyền tiếp cận hồ sơ nhập cung của Lâm thị?"
Châu Minh Quang — Đại lý tự Khanh — quỳ: "Hồ sơ nhập cung — lưu ở Nội Vụ Phủ. Người quản lý — Tổng quản thái giám —"
"Tào Đức Hải." Hoàng đế nói tên. Giọng — phẳng, nhưng nặng như đá.
"Dạ."
"Triệu y — vào."
---
Tào Đức Hải bước vào Từ Ninh Cung — và biết — xong rồi.
Không phải vì mặt Hoàng đế. Không phải vì mặt Thái hậu. Mà vì — Trần Thừa tướng — không nhìn y. Hoàn toàn không nhìn. Như — y không tồn tại.
*Chủ — đã bỏ tốt.*
Y quỳ. Mặt — trắng, nhưng vẫn giữ phong thái. Ba mươi năm trong cung — y biết cách quỳ.
"Tào Đức Hải." Hoàng đế nói. "Hồ sơ nhập cung Lâm thị — ngươi quản lý?"
"Dạ — vâng."
"Dấu ấn Lâm Hữu Đức trong hồ sơ — trùng với dấu ấn trên sổ sách Thanh Châu — sổ sách mà Đại lý tự trình là bằng chứng phản quốc." Hoàng đế dừng. "Giải thích."
Tào Đức Hải — nuốt nước bọt. Mồ hôi — chảy dọc thái dương.
"Bệ hạ — thần — thần không biết vì sao dấu ấn trùng nhau —"
"Sổ sách viết bằng mực kinh thành." Thái hậu cắt ngang. "Người viết — ở trong kinh. Không phải ở Thanh Châu."
"Thần — thần —"
"Tào Đức Hải." Hoàng đế đứng dậy. Giọng — không giận. Giận — thì có thể tha. Giọng y — lạnh. "Sáu tháng qua — ngươi ra cổng phụ phía tây — mười lần. Gặp Hứa Bình — thuộc hạ Tổng đốc Giang Nam. Nhận — hàng. Ngươi — giải thích?"
Tào Đức Hải — sụp. Không phải sụp người — mà sụp mặt nạ. Ba mươi năm xây — sụp trong một câu hỏi.
"Bệ hạ —" Y lắp bắp. "— thần —"
"Ngươi không cần giải thích cho ta." Hoàng đế quay sang Châu Minh Quang. "Châu khanh — bắt Tào Đức Hải. Giam. Thẩm vấn. Mọi liên lạc với Tổng đốc Giang Nam. Mọi chỉ thị từ ai. Tất cả."
"Dạ."
Hai thị vệ bước vào. Kẹp Tào Đức Hải đứng dậy. Y — không kháng cự. Chân — mềm, kéo lê trên sàn đá.
"Và — không cho ai tiếp cận y." Hoàng đế nói thêm. Mắt — nhìn Trần Thừa tướng. "Không — ai."
Trần Thừa tướng — vẫn không nhìn Tào Đức Hải bị kéo đi. Mặt — bình thản. Nhưng — tay — siết ghế — đến mức — gỗ kêu răng rắc.
---
Tin — truyền khắp hậu cung trong chưa đầy hai giờ.
Tào Đức Hải — bị bắt. Trước mặt triều thần. Trước mặt Thái hậu. Trước mặt — tất cả.
Tĩnh Tâm Các — Chiêu Nguyệt nhận tin qua Lục Bình.
"Nương nương!" Lục Bình chạy vào, mắt sáng. "Tào công công — bị bắt!"
Chiêu Nguyệt — ngồi bên cửa sổ. Không đứng dậy. Không vui mừng. Không — bất kỳ biểu cảm nào.
Rồi — nàng nhắm mắt.
*Tào Đức Hải — mất. Trần gia mất một cánh tay trong cung. Nhưng — Trần Thừa tướng vẫn còn. Trần Quý phi vẫn còn. Và — ta — vẫn ở đây.*
*Nhưng — bước đầu. Xong.*
"Lục Bình." Nàng mở mắt. "Ngươi — có chè không?"
"Dạ — có — chè đậu đỏ. Uyển Nhi tỷ tỷ gửi hôm trước."
"Pha cho ta một bát. Mừng — một chút."
Lục Bình — cười rạng rỡ, chạy đi pha chè.
Chiêu Nguyệt ngồi nhìn ra cửa sổ. Nắng chiều — vàng ấm — rọi qua khe cửa. Lần đầu tiên — vệt sáng trên sàn — rộng hơn bình thường.
*Vì — ai đó — đã mở cửa hé thêm.*
*Kiếp trước — Tào Đức Hải sống tốt. Phục vụ Trần gia suốt đời. Được thưởng. Được quyền lực. Chết — già — trong cung.*
*Kiếp này — y quỳ gối. Trước tất cả.*
*Và — kiếp này — chưa xong.*
Nàng uống chè đậu đỏ. Ngọt. Ấm. Có vị — chiến thắng nhỏ. Và — có vị — của những gì sắp đến.
*Trần Quý phi — nàng ta — đang nghĩ gì lúc này?*
---
Nghi Phượng Cung — cùng lúc.
Trần Ngọc Dao ngồi trước gương. Tay — cầm lược — nhưng không chải. Mắt — nhìn vào gương — nhưng không thấy mình.
*Tào Đức Hải — bị bắt.*
*Mắt xích — đứt.*
*Y — biết mọi thứ. Nếu y khai — ta — xong.*
*Nhưng — y sẽ khai? Tào Đức Hải — trung thành. Y sẽ — không khai. Trần gia — sẽ bảo vệ y.*
*Trần gia — sẽ bảo vệ y — chứ?*
Nàng nhìn vào gương. Và — thấy — cha mình — Trần Thừa tướng — đã không nhìn Tào Đức Hải khi y bị kéo đi.
*Cha — đã bỏ y.*
*Nếu cha bỏ y — y sẽ khai.*
*Và nếu y khai —*
Tay nàng — siết lược. Lược gãy. Mảnh — cắm vào lòng bàn tay. Máu — nhỏ — trên vải trắng.
Nàng nhìn máu. Nhìn lược gãy. Nhìn gương.
"Vương Kế." Nàng gọi. Giọng — bình thản. Như — không có gì.
"Dạ — nương nương?"
"Chuẩn bị — một bức thư. Gửi cho cha ta. Nội dung: 'Con gái — cần gặp. Gấp.'"
"Dạ."
Bên ngoài — nắng chiều tắt dần. Bóng tối — len qua cửa Nghi Phượng Cung. Và — lần đầu tiên — Trần Ngọc Dao — thấy bóng tối — lạnh.