Chương 21: Lễ Thượng Nguyên

~9 phút đọc 1.662 từ

Lễ Thượng Nguyên — rằm tháng Giêng — lớn nhất trong năm.

Tử Cấm Thành treo ngàn đèn lồng đỏ. Từ cổng Ngọ Môn đến điện Thái Hòa, hành lang dài hun hút rực ánh lửa — lồng đèn hình phượng, hình rồng, hình hoa sen, treo thành hàng trên xà gỗ sơn son. Dưới đất, cung nữ thái giám xếp hàng hai bên, áo trắng viền đỏ, đứng yên như tượng gỗ.

Phi tần tề tựu ở điện Từ Ninh — cung Thái hậu. Trần Quý phi đến đầu tiên — phượng bào tím đậm, thêu phượng vàng khắp tà, trang sức vàng nặng trĩu. Nàng quỳ bái Thái hậu, giọng dịu dàng, cử chỉ đoan trang — đẹp. Hoàn hảo.

Lý Uyển Nhi đến sau — áo xanh ngọc, mặt hơi cau, mắt quét qua phòng như tìm kiếm ai đó.

Chiêu Nguyệt đến cuối — đúng giờ, không sớm không muộn. Áo lụa trắng ngà viền hồng nhạt — đơn giản hơn mọi người, nhưng nổi bật vì giản dị. Tóc cài duy nhất một chiếc trâm ngọc.

Thái hậu — Dương Thái hậu — ngồi trên ghế cao, tóc búi gọn, mặt nghiêm nhưng mắt hiền. Bà nhìn các phi tần quỳ bái, gật đầu từng người.

"Được. Ngồi cả đi."

---

Lễ bái diễn ra suôn sẻ — đốt hương, tụng kinh, dâng trà. Chiêu Nguyệt quỳ ngay ngắn, mắt nhìn xuống, tay chắp đúng phép. Nàng cảm nhận ánh mắt — nhiều ánh mắt — đổ lên mình. Ghen tị. Tò mò. Và một ánh mắt — sắc hơn dao — từ phía Trần Quý phi.

*Nàng ta sắp ra tay.* Chiêu Nguyệt nghĩ, tim đập đều nhưng cơ bụng siết lại. *Không biết lúc nào. Nhưng — hôm nay.*

Sau lễ, Thái hậu mời phi tần ở lại dùng yến. Bàn tiệc dài, đèn sáng, đồ ăn bày trên mâm sơn son — nhưng không ai thật sự ăn. Đây là hậu cung — mọi bữa tiệc đều là chiến trường.

"Lâm Chiêu Nghi."

Giọng Trần Ngọc Dao — ngọt ngào, ấm áp, như chị gái gọi em. Chiêu Nguyệt ngẩng đầu.

"Dạ, Quý phi nương nương."

"Nghe nói bệ hạ đến Nguyệt Hoa Cung hai lần liền?" Trần Ngọc Dao nghiêng đầu, mỉm cười. "Muội muội đúng là được sủng ái. Tỷ tỷ — cũng phải ghen."

Mấy phi tần cười nhẹ — tiếng cười lịch sự, nhưng mắt sắc.

"Quý phi nương nương quá khen," Chiêu Nguyệt đáp, cúi đầu. "Bệ hạ chỉ ghé qua uống trà. Thiếp — không dám so với Quý phi."

"Ồ — khiêm tốn." Trần Ngọc Dao gật đầu, quay sang Thái hậu. "Thái hậu — thần thiếp có chuyện muốn bẩm."

Dương Thái hậu nhìn nàng, đôi mắt già vẫn sáng. "Nói."

"Thần thiếp — lo lắng về an nguy bệ hạ." Trần Ngọc Dao đặt chén trà xuống, gương mặt chuyển từ dịu dàng sang nghiêm trang — chuyển tự nhiên, không một vết gợn. "Gần đây bệ hạ hành xử... khác thường. Thường ngày bệ hạ ít thăm phi tần — nhưng liên tiếp đến Nguyệt Hoa Cung, thậm chí cởi long bào tặng Chiêu Nghi." Nàng quay sang Chiêu Nguyệt. "Thần thiếp không nghi ngờ Chiêu Nghi muội muội — nhưng thần thiếp lo — có phải có kẻ nào dùng tà thuật mê hoặc bệ hạ."

Cả phòng im lặng. Lý Uyển Nhi chớp mắt, nhìn qua nhìn lại. Mấy phi tần khác hít thở nhanh hơn.

Thái hậu nhíu mày. "Tà thuật? Trong cung — sao dám?"

"Thần thiếp cũng hy vọng không phải." Trần Ngọc Dao cúi đầu. "Nhưng — để yên lòng — xin Thái hậu cho kiểm tra Nguyệt Hoa Cung. Nếu sạch sẽ — cũng minh oan cho Chiêu Nghi."

*Đây rồi.* Chiêu Nguyệt nghĩ.

*Kiếp trước — câu này khiến ta hoảng hốt, khóc, quỳ cầu xin. Ta vô tội nhưng không biết cách chứng minh. Kết quả — bọn họ tìm thấy bùa chú dưới gối ta, ta bị giáng vị, suýt sảy thai.*

*Kiếp này?*

Nàng đứng dậy, quỳ xuống, cúi đầu trước Thái hậu — bình tĩnh, từ tốn, lưng thẳng.

"Thái hậu — thiếp xin Thái hậu cho kiểm tra."

Trần Ngọc Dao — giật mình. Nhẹ, rất nhẹ, nhưng Chiêu Nguyệt nhìn thấy — ngón tay Quý phi siết chặt chén trà.

*Nàng ta không ngờ ta đồng ý nhanh thế.* Chiêu Nguyệt nghĩ. *Vì kiếp trước — ta khóc lóc, kêu oan, tỏ ra sợ hãi. Và sự sợ hãi ấy — chính là bằng chứng có tội trong mắt Thái hậu.*

"Thiếp không có gì phải giấu." Nàng nói, giọng trong, mắt nhìn thẳng Thái hậu. "Xin Thái hậu — sai người đến Nguyệt Hoa Cung ngay bây giờ. Thiếp xin — *không* dùng người của Tổng quản Thái giám."

Im lặng.

Trần Ngọc Dao — mắt chớp. Nhanh. Rất nhanh.

"Vì sao?" Thái hậu hỏi.

"Dạ — thiếp không dám nghi ngờ Tào tổng quản." Chiêu Nguyệt cúi đầu. "Nhưng — để công bằng — thiếp xin Thái hậu dùng nữ quan của Thái hậu kiểm tra. Vì nữ quan — không ai mua chuộc được."

*Vì Tào Đức Hải — chính là kẻ sẽ đặt bùa chú. Nếu y đến trước — y sẽ giấu bùa. Nếu nữ quan đến — y không kịp.*

Thái hậu nhìn Chiêu Nguyệt — lâu. Mắt bà — thâm trầm, đọc người. Ba mươi năm trong cung — bà đã thấy đủ mọi loại đấu đá. Và người trẻ trước mắt — quá bình tĩnh cho một người bị buộc tội tà thuật.

"Được." Thái hậu gật đầu. "Lý nữ quan — mang bốn người, đến Nguyệt Hoa Cung kiểm tra. Từ giường gối đến bình hương, không bỏ sót gì."

"Dạ!"

---

Hai mươi phút sau — Lý nữ quan quay lại.

"Bẩm Thái hậu — Nguyệt Hoa Cung sạch sẽ. Không có bùa chú, bùa hương, phù chú hay bất kỳ vật bất thường nào. Chỉ có — một bình hoa mai tươi và một cuốn Kinh Thi trên bàn."

Im lặng.

Chiêu Nguyệt quỳ, cúi đầu. "Thiếp — đã trình Thái hậu."

Thái hậu gật đầu, quay sang Trần Ngọc Dao. Ánh mắt bà — không giận, nhưng nhấn. "Quý phi — đã yên tâm chưa?"

Trần Ngọc Dao mỉm cười — vẫn đẹp, vẫn hoàn hảo, nhưng — nếu nhìn kỹ — gò má hơi trắng bệch.

"Thần thiếp — yên tâm rồi. Là thần thiếp lo lắng quá. Xin Thái hậu, xin Chiêu Nghi muội muội thứ lỗi."

"Quý phi nương nương lo cho bệ hạ — là đúng." Chiêu Nguyệt đáp, giọng dịu dàng, mắt cong cười. "Thiếp cảm kích."

Câu nói — nhẹ nhàng, lễ phép, không một chữ sắc bén. Nhưng trong phòng — ai cũng hiểu: Chiêu Nghi vừa hóa giải một đòn chí mạng mà không cần đánh trả.

Thái hậu nhìn Chiêu Nguyệt — và trong mắt bà, lần đầu tiên — có thứ gì đó khác ngoài sự chú ý lịch sự. Là — ấn tượng.

---

Lý Uyển Nhi chặn Chiêu Nguyệt ở hành lang, sau buổi yến.

"Lâm Chiêu Nghi!" Nàng thở hổn hển — đã chạy theo. "Ngươi — ngươi biết trước?"

Chiêu Nguyệt dừng bước, quay lại. "Biết gì?"

"Biết Trần Quý phi sẽ vu cho ngươi!" Uyển Nhi nói, mắt tròn xoe. "Ngươi đề phòng — khóa cung, không cho ai vào — từ trước!"

"Uyển Nhi tỷ tỷ," Chiêu Nguyệt mỉm cười, ghé sát tai nàng, "— trong cung này, ai cũng có thể hại ngươi. Nếu ngươi không đề phòng — ngươi sẽ chết." Nàng lùi lại, mỉm cười dịu dàng. "Tỷ tỷ — cũng nên cẩn thận."

Uyển Nhi nhìn nàng — sững. Rồi — chậm rãi — gật đầu.

"Ngươi — khác với ta tưởng."

"Ai cũng khác với người ta tưởng." Chiêu Nguyệt quay đi, bước nhẹ trên hành lang dài. Đèn lồng đỏ chiếu bóng nàng — mảnh, thẳng, lặng lẽ. "Kể cả Trần Quý phi."

Uyển Nhi đứng nhìn theo, tay nắm chặt vạt áo. Trong đầu nàng — lần đầu tiên — không phải ghen tị, mà là câu hỏi:

*Nếu Trần Quý phi dám vu cho Chiêu Nghi — thì bao nhiêu lần nàng ta đã vu cho ta mà ta không biết?*

---

Đêm Thượng Nguyên, trăng rằm sáng vằng vặc. Chiêu Nguyệt ngồi bên cửa sổ Nguyệt Hoa Cung, nhìn trăng.

Tiểu Hà nằm co dưới chân giường, đã ngủ say — mệt vì cả ngày căng thẳng. Nàng béo ôm cái gối, ngáy nhẹ, gương mặt tròn bình yên.

*Trần Ngọc Dao — hôm nay ngươi thua. Nhưng ngươi sẽ không dừng.* Chiêu Nguyệt nghĩ, ngón tay xoay chiếc trâm ngọc. *Kiếp trước — ngươi vu ta bùa chú thành công. Kiếp này — ngươi thất bại. Ngươi sẽ tức giận. Sẽ suy nghĩ. Sẽ tìm cách khác.*

*Và ta — phải sẵn sàng.*

Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, rọi lên gương mặt nàng — nửa sáng, nửa tối.

*Nhưng hôm nay — cũng có điều ta không tính được.*

*Thái hậu — nhìn ta khác. Uyển Nhi — bắt đầu nghi ngờ Trần Quý phi.*

*Và Hoàng đế — sẽ biết chuyện Quý phi vu cho ta. Y sẽ tức. Nhưng y sẽ không hành động — vì y là người đa nghi, y sẽ đợi, quan sát. Nhưng — trong lòng y — Trần Quý phi sẽ mất đi một phần tin tưởng.*

*Một phần nhỏ. Nhưng — đã đủ.*

Nàng mỉm cười — lần này, không cần giả. Một nụ cười mệt mỏi, nhưng — thỏa mãn.

*Phượng hoàng tro tàn — không bay lên bằng lửa. Mà bay lên — bằng kiên nhẫn.*

Trăng rằm sáng, đèn lồng đỏ, và trong cung điện vàng son — những nước cờ vẫn đang được sắp đặt.

Từ cả hai phía.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí