Chương 19: Hẹn Ước Dưới Trăng

~10 phút đọc 1.871 từ

Giờ Thân hôm sau, Chiêu Nguyệt đã ngồi dưới gốc mai.

Vẫn cuốn Kinh Thi trên đùi, vẫn tay lật trang chậm rãi, vẫn vẻ mặt thanh nhàn như người vô sự. Nhưng hôm nay — nàng chải tóc khác. Búi thấp hơn, giản dị hơn, chỉ cài một chiếc trâm ngọc. Chiếc trâm ấy.

Tiểu Hà đứng dưới hành lang xa, ôm bình trà giữ ấm, thỉnh thoảng liếc ra vườn. Nàng béo hôm nay thay vì mặc một lớp áo lông — mặc hai lớp, mũi vẫn đỏ, nhưng mắt sáng rực vì tò mò.

*Nương nương dặn phải đứng xa. Nương nương nói hôm nay Hoàng đế sẽ đến. Sao nương nương biết?* Tiểu Hà nghĩ, nhưng không dám hỏi. Từ ngày Chiêu Nghi thăng vị, nàng đã học được — chủ nhân nói gì cứ nghe, hỏi nhiều chỉ thêm rối.

---

Bước chân trên đường đá — quen thuộc. Chậm, đều, nặng vừa đủ nghe.

Chiêu Nguyệt không ngẩng đầu. Nàng lật trang, đọc — thật sự đọc lần này, vì hôm qua đọc giả quá lộ. Kiếp trước nàng không giỏi diễn, kiếp này — phải giỏi hơn.

"Ta tưởng ngươi không đến."

Giọng trầm, nhưng — nhẹ hơn hôm qua. Như thể y đã mong đợi, và sự mong đợi ấy khiến y bất ngờ với chính mình.

Chiêu Nguyệt đứng dậy, cúi đầu. "Thiếp đến từ giờ Mùi. Ngự uyển mùa đông — thiếp thích hoa mai."

"Hừ." Tiêu Dạ Trầm bước đến, ngồi xuống ghế đá — cùng chỗ hôm qua. Y nhìn cuốn sách trên tay nàng. "Hôm nay đọc gì?"

"Vẫn Kinh Thi. Bài 'Thái Vi' — tả cảnh chiến sĩ xa nhà, nhớ quê hương." Nàng ngồi xuống, cách y một sải tay, giọng nhẹ. "Nhưng thiếp thích câu cuối nhất: 'Ngã tâm thương bi, mạc tri ngã ai' — lòng ta buồn thương, không ai hiểu ta."

Tiêu Dạ Trầm quay sang nhìn nàng. Mắt y hẹp lại — không phải nghi ngờ, mà là — soi xét. Như thể đang cân nhắc một bài toán mà y không tìm ra đáp án.

"Ngươi — buồn vì gì?" Y hỏi, giọng cẩn trọng.

*Vì mười hai năm trong cung mà kiếp trước chỉ nhận được cô đơn. Vì uống thuốc độc một mình trong lãnh cung, không một ai đến tiễn. Vì ngươi — người ta yêu nhất — lại là người phế bỏ ta.*

"Thiếp không buồn," Chiêu Nguyệt cười, đôi mắt cong lại. "Chỉ là — đọc thơ buồn, thì cảm giác buồn thôi. Bệ hạ chưa bao giờ đọc thơ mà muốn khóc sao?"

Im lặng.

Rồi — rất nhẹ — Tiêu Dạ Trầm nói: "Có."

Một chữ. Nhưng Chiêu Nguyệt nghe ra cả một 世界 trong đó. Y không giải thích thêm. Y không nói thơ gì, lúc nào, vì ai. Nhưng — y thừa nhận. Với nàng. Một Tài nhân mới thăng Chiêu Nghi, vào cung chưa đầy nửa năm.

*Kiếp trước — phải ba năm y mới nói câu này. Ba năm, nàng đã là Phi, đã mang thai, đã qua biết bao thử thách. Và y nói — trong đêm khuya, khi say, khi tưởng nàng đã ngủ.*

*Kiếp này — chỉ hai lần gặp dưới gốc mai. Y đã nói.*

*Khác biệt nằm ở đâu?*

Chiêu Nguyệt biết. Khác biệt nằm ở — nàng không còn cố gắng tỏ ra hoàn hảo. Kiếp trước nàng ngoan, hiền, dịu dàng, không bao giờ tỏ ra buồn trước mặt y — vì sợ làm phiền. Kiếp này — nàng cho phép mình có cảm xúc. Và Tiêu Dạ Trầm — người đa nghi nhất thiên hạ — lại bị thu hút bởi sự thật hơn sự hoàn hảo.

---

"Chiêu Nghi," Tiêu Dạ Trầm nói, giọng thay đổi — trở về quen thuộc, lạnh hơn, nhưng không xa cách. Giọng của người sắp hỏi điều quan trọng. "Chiếc trâm hôm qua — trẫm đã kiểm tra kho ngự dụng."

Chiêu Nguyệt giữ tay không run. Tim đập mạnh, nhưng mặt bình thản.

"Dạ?"

"Kiểu khắc phượng hoàng trên trâm ngươi — giống với một bộ trâm trong kho hoàng gia. Bộ ấy — được làm cho tiên đế tặng phi tần. Chỉ có năm chiếc. Trẫm đếm — trong kho còn bốn."

*Bốn.* Chiêu Nguyệt nghĩ. *Đúng. Vì chiếc thứ năm — kiếp trước ngươi lấy ra tặng ta trong đêm tân hôn. Kiếp này — ta mang nó theo khi trọng sinh.*

"Bệ hạ nghi ngờ thiếp?" Nàng ngẩng đầu, nhìn y — mắt trong, không né tránh.

"Trẫm không nói nghi ngờ." Y đáp, nhưng mắt không rời chiếc trâm trên tóc nàng. "Trẫm chỉ — thắc mắc. Nếu trong kho còn bốn, chiếc thứ năm — không nằm trong sổ. Có thể đã bị mất từ lâu. Hoặc —" y ngừng lại, "— được tặng cho ai đó mà trẫm không biết."

"Mẫu thân thiếp — xuất thân thường dân." Chiêu Nguyệt cúi đầu, giọng nhỏ. "Thiếp thật sự không biết nguồn gốc chiếc trâm. Có thể — là đồ cổ mà người ta nhặt được ở chợ. Hoặc — như bệ hạ nói — là chiếc đã mất từ lâu, lưu lạc dân gian."

Tiêu Dạ Trầm nhìn nàng — lâu. Rất lâu. Mắt y — thâm trầm, không giận, không nghi, mà là — hoang mang. Như thể y muốn tin lời nàng, nhưng trực giác bảo rằng có điều gì đó — lớn hơn, sâu hơn — mà y chưa nhìn thấy.

"Được." Y nói, cuối cùng. "Giữ lấy. Là vật của mẫu thân — đáng quý."

"Dạ." Nàng cúi đầu. Và — thật nhanh — nàng thấy khóe mắt y nhìn chiếc trâm lần cuối, rồi quay đi.

*Y không buông. Y chỉ tạm gác.* Chiêu Nguyệt biết rõ — y sẽ điều tra thêm. Sẽ lật sổ cũ, hỏi thái giám kho, tìm xem chiếc trâm thứ năm mất từ bao giờ. Và khi y tìm ra — rằng chiếc trâm ấy chưa từng mất, chưa từng rời kho — y sẽ càng hoang mang hơn.

*Đó chính là điều ta muốn.*

*Không phải để y tin ta. Mà để y — không thể ngừng nghĩ về ta.*

---

Gió thổi mạnh hơn. Mấy cánh mai cuối cùng rụng xuống, trắng xóa trên mặt đất lạnh. Chiêu Nguyệt run nhẹ — lạnh thật, không phải giả. Áo lụa mỏng trong gió đông, dù có thêm khăn choàng, vẫn không đủ ấm.

Tiêu Dạ Trầm nhìn nàng. Rồi — không nói gì — y cởi lớp áo ngoài, đặt lên vai nàng.

Áo nặng. Ấm. Mùi trầm hương thoang thoảng — mùi của cung Càn Thanh, mùi của y.

"Bệ hạ —" Chiêu Nguyệt giật mình, lần này — thật sự giật mình. Vì kiếp trước — y chưa bao giờ làm điều này. Chưa bao giờ cởi áo khoác cho ai. Y là hoàng đế — có thái giám, có cung nữ, có hàng chục người phục vụ. Y không cần — và không muốn — tự tay chăm sóc ai.

"Đừng nói." Y cắt ngang, giọng vẫn lạnh, nhưng tai — đỏ nhẹ. "Ngồi lâu ngoài lạnh sẽ bệnh. Phi tần bệnh — thêm việc cho Thái Y Viện."

*Lý do thật hợp lý. Thật lạnh lùng. Thật — Tiêu Dạ Trầm.*

Nhưng Chiêu Nguyệt biết — nếu y thật sự vô tâm, y sẽ gọi thái giám mang áo, không tự cởi áo mình.

"Thiếp — cảm ơn bệ hạ." Nàng nói, nhỏ, kéo vạt áo y quấn chặt hơn. Ngón tay chạm vào vải — lụa dệt kim tuyến, mịn màng, ấm — và nàng nhớ lại kiếp trước. Nhớ đêm tân hôn. Nhớ cách y nắm tay nàng lần đầu — bàn tay khô khan, nóng, quấn quanh ngón tay nàng chặt đến mức nàng tưởng sẽ gãy.

*Khác nhau. Nhưng giống nhau.*

*Kiếp trước — y yêu ta, nhưng không hiểu ta.*

*Kiếp này — y chưa yêu, nhưng đang bắt đầu — nhìn ta.*

---

"Chiêu Nghi."

"Dạ?"

"Trẫm..." Y ngập ngừng — Tiêu Dạ Trầm, người trị vì thiên hạ, lại ngập ngừng trước một Chiêu Nghi. "Ngày mai — trẫm bận thiết triều cả ngày. Nhưng tối — sau giờ Dậu —" y nhìn thẳng về phía trước, không nhìn nàng, "— trẫm sẽ qua Nguyệt Hoa Cung."

Nguyệt Hoa Cung — cung của Chiêu Nguyệt.

Nàng mở mắt to. Lần này — không phải diễn. Vì kiếp trước — y đến cung nàng lần đầu tiên là sau sáu tháng. Và đến vì — Trần Quý phi khéo sắp xếp, không phải y tự muốn.

*Nhưng lần này — y tự nói. Tự muốn. Không ai xếp đặt.*

"Dạ." Nàng nói, giọng run nhẹ. "Thiếp — sẽ nấu trà đợi bệ hạ."

"Hừ." Y đứng dậy, chỉnh vạt áo trong. Không mặc áo ngoài — gió thổi mạnh, y hơi co vai — nhưng bước vẫn thẳng, lưng vẫn thẳng. Đã là hoàng đế — dù lạnh cũng không được co ro.

Y bước đi. Lần này — không dừng lại quay đầu.\n\nNhưng trước khi khuất sau hàng liễu, y nói — đủ to để nàng nghe:

"Trà — đừng pha ngọt quá."

Chiêu Nguyệt nhìn bóng lưng y — rộng, thẳng, cô đơn giữa ngự uyển trống vắng. Và lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh — nàng cảm thấy kế hoạch và cảm xúc xung đột.

*Ta đến gần y vì mưu tính. Ta cài trâm ngọc để y hoang mang. Ta cố ý gặp y dưới gốc mai.*

*Nhưng khi y cởi áo — khi y ngập ngừng nói muốn đến Nguyệt Hoa Cung — khi y nói "đừng pha ngọt quá" — thì... kế hoạch ở đâu? Mưu tính ở đâu?*

*Chỉ có — tim đập nhanh.*

Tiểu Hà chạy đến, hớt hải. "Nương nương! Áo — áo này — là áo Hoàng đế?! Bệ hạ cởi áo cho nương nương?!"

"Nhỏ giọng." Chiêu Nguyệt quay lại, mặt bình thản. "Hoàng đế sợ ta bệnh, thêm việc cho thái y."

"Nhưng — nhưng —" Tiểu Hà ấp úng, mắt sáng rỡ, "— bệ hạ có hàng chục thái giám mang áo! Sao lại tự cởi..."

"Im." Chiêu Nguyệt cắt ngang, nhưng khóe miệng — cong nhẹ. "Về cung. Ngày mai — chuẩn bị trà. Loại nhạt."

Tiểu Hà gật đầu lia lịa, ôm bình trà chạy trước. Nhưng vừa chạy vừa cười — cười toe, cười đến mức suýt vấp bậc thềm.

Chiêu Nguyệt đi sau, chậm rãi. Gió thổi tung vạt áo long bào trên vai — đen, viền vàng, rộng quá khổ so với thân hình mảnh mai của nàng. Nhưng ấm.

*Ngày mai — y sẽ đến Nguyệt Hoa Cung.*

*Và chuyện sau đó — kể cả nàng, người từ kiếp trước trở về — cũng không đoán trước được.*

Vì timeline — đã bắt đầu thay đổi.

Phía xa, trăng lên sớm — tròn hơn đêm qua, sáng hơn, treo giữa bầu trời đông xám nhạt. Và trên cành mai khô — một nụ mới nhú, nhỏ xíu, trắng, chưa nở.

Nhưng sẽ nở. Sớm thôi.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí