Chương 2: Bám Theo Như Sam

~4 phút đọc 726 từ

Sáng hôm sau.

Tiểu Mộng mở cửa quán, hít một hơi không khí trong lành sau mưa.

"Chào buổi sáng."

Anh ta đứng ngay trước cửa.

Lăng Dạ Tinh, hoàng tử tự xưng từ Andromeda, đứng dưới nắng sớm, quần áo vẫn bộ đồ trắng kỳ lạ hôm qua — nhưng đã khô.

Và — cô không muốn thừa nhận — anh ta đẹp hơn dưới ánh nắng. Da sáng bóng, tóc đen mượt, mắt tím lấp lánh.

"Anh đứng đây cả đêm?!"

"Đúng. Ngươi đuổi ta ra, ta không có nơi nào để đi."

Giọng anh ta bình thản, nhưng Tiểu Mộng cảm thấy hơi... tội lỗi.

"Anh không... lạnh à?"

"28 độ C, nhớ không?"

Ừ nhỉ. Máu lạnh.

Tiểu Mộng thở dài.

"Vào đi. Tôi cho anh ăn sáng. Rồi anh đi đâu thì đi."

Lăng Dạ Tinh bước vào, ngồi xuống.

Tiểu Mộng làm bánh mì trứng, đặt trước mặt anh ta.

Anh ta nhìn chiếc bánh mì như nhìn vũ khí lạ.

"Đây là gì?"

"Bánh mì. Thức ăn. Cầm lên, cắn, nhai, nuốt."

Anh ta nghe theo. Cắn một miếng.

Đôi mắt tím mở to.

"Ngon! Rất ngon! Trên Andromeda không có thứ này!"

Anh ta ăn ngấu nghiến, vụn bánh mì dính khắp miệng.

Tiểu Mộng nhìn anh ta, bất giác bật cười.

Hoàng tử gì mà ăn uống như đứa trẻ.

"Ăn xong rồi dọn đi nhé. Tôi phải mở quán."

"Ta sẽ ở lại."

"Không."

"Ta phải ở gần ngươi."

"Tại sao?!"

Lăng Dạ Tinh đặt bánh mì xuống, nghiêm túc.

"Vì ngươi là hôn phu thiên mệnh của ta."

"..."

"Theo phong tục Andromeda, khi hoàng tử bị đày, người đầu tiên chạm vào hoàng tử sẽ trở thành hôn phu. Ngươi đã chạm vào ta tối qua."

"TÔI CỨU ANH! TÔI CHỈ CỨU ANH THÔI!"

"Luật không phân biệt ý định."

Tiểu Mộng muốn đập đầu vào tường.

"Tôi không phải hôn phu gì cả. Tôi là con gái bán trà sữa bình thường. Anh đi tìm công chúa Disney mà cưới."

"Disney là tông phái nào?"

"..."

Cô quyết định bỏ qua.

"Nghe này, anh ở đây được, nhưng có điều kiện."

Lăng Dạ Tinh ngồi thẳng, chăm chú lắng nghe.

"Một, không được chạm vào bất kỳ đồ điện tử nào."

"Hiểu."

"Hai, không được nói với ai anh là người ngoài hành tinh."

"Tại sao?"

"Vì người ta sẽ bắt anh mổ xẻ nghiên cứu."

Lăng Dạ Tinh rùng mình.

"Hiểu."

"Ba, phải giúp tôi làm việc trong quán. Không làm không ăn."

"Ta là hoàng tử—"

"Hoàng tử thất nghiệp. Làm hay đi?"

Anh ta nhìn cô, im lặng. Rồi —

"Được."

Và thế là Tiểu Mộng có thêm nhân viên mới.

Nhân viên đẹp trai nhất lịch sử ngành trà sữa.

Cũng là nhân viên vô dụng nhất.

Ngày đầu tiên:

9h sáng — Lăng Dạ Tinh cầm cốc nhựa, nắp bay. "Tại sao nắp không chịu đậy?"

10h — Khách nữ đến, nhìn anh ta, đỏ mặt: "Cho em một ly... một ly... anh." Lăng Dạ Tinh nghiêm túc: "Ở đây không bán anh."

11h — Anh ta thử pha trà sữa. Cho đường nhiều gấp năm lần. Khách uống xong đi bệnh viện kiểm tra đường huyết.

12h — Máy pha chế nổ. Anh ta đứng cạnh quá lâu.

1h chiều — Mèo hoang vào quán. Lăng Dạ Tinh hét lên nhảy lên bàn. "SINH VẬT NÀY CÓ ĐỘC!"

"Đó là mèo! Mèo! Không độc!"

"Trên Andromeda, sinh vật có lông đều có độc!"

"ĐÂY LÀ TRÁI ĐẤT!"

3h chiều — Khách chụp ảnh anh ta, đăng lên mạng xã hội. Caption: "Soái ca bán trà sữa cực phẩm." 500 like trong 1 tiếng.

5h chiều — Cả phố kéo đến mua trà sữa. Không phải vì trà ngon. Vì muốn nhìn anh ta.

Doanh thu ngày hôm đó: gấp mười lần bình thường.

Tiểu Mộng đếm tiền, nhìn Lăng Dạ Tinh đang ngồi góc quán sợ mèo.

"Ờ... có lẽ anh ở lại cũng được."

Lăng Dạ Tinh quay lại, mắt sáng rỡ.

"Thật sao, hôn phu?"

"KHÔNG PHẢI HÔN PHU! LÀ CHỦ VÀ NHÂN VIÊN!"

Con mèo "meo" một tiếng.

Lăng Dạ Tinh lại nhảy lên bàn.

Tiểu Mộng ôm mặt.

Trời ơi, cô đã làm gì sai mà cuộc đời trừng phạt cô thế này?

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí