Chương 11: Gặp Bố Mẹ
Bố mẹ Tiểu Mộng bất ngờ ghé thăm quán.
"Con gái! Mẹ nghe nói con có BẠN TRAI?" Bà Trần — nguyên là giáo viên — xông vào quán như cơn bão.
Ông Trần điềm đạm hơn, nhưng tay đã sẵn sàng nắm roi.
"Không có bạn trai!" Tiểu Mộng hoảng.
Dạ Tinh từ trong bếp bước ra, nụ cười tỏa sáng. Theo nghĩa đen — da anh phát sáng nhẹ.
"À! Đây là Lăng Dạ Tinh!" Tiểu Mộng giới thiệu vội. "Nhân viên! CHỈ LÀ NHÂN VIÊN!"
Dạ Tinh cúi chào lịch sự. "Xin chào cha mẹ Tiểu Mộng. Ta — tôi — rất hân hạnh."
"Đẹp trai quá." Bà Trần thì thầm với chồng.
Ông Trần quan sát. "Cháu làm ở đây lâu chưa?"
"Khoảng... 47 ngày Trái Đất."
"47 ngày... Trái Đất?" Ông Trần nhíu mày.
"Ý anh ấy là 47 ngày." Tiểu Mộng chen vào.
Bữa tối. Tiểu Mộng nấu. Dạ Tinh phụ — nhưng anh dùng xung lực thái hành. Hành bay khắp bếp.
"Con rể tương lai... khéo tay!" Bà Trần cười.
"MẸ!"
Ăn cơm. Dạ Tinh dùng đũa bằng ... xung lực. Đũa bay lơ lửng, gắp thức ăn tự động.
Ông Trần mở to mắt. Bà Trần kéo chồng: "Xiếc! Cháu nó làm xiếc!"
Mochi nhảy lên bàn. Dạ Tinh đông cứng. Đũa rơi. Thức ăn bay.
"Mochi! Xuống!" Tiểu Mộng gào.
Mochi nằm trên đùi Dạ Tinh, ngủ. Anh run rẩy nhưng không dám cử động.
"Mèo thích cháu!" Bà Trần sung sướng. "Điềm tốt!"
Khi bố mẹ về, ông Trần nói nhỏ: "Con bé, bạn trai con hơi... kỳ."
"Bố ơi, anh ấy không phải bạn trai."
Ông Trần nhìn con gái, rồi nhìn Dạ Tinh đang đứng trước cửa vẫy tay.
"Ừ. Chắc chắn không phải."