Chương 6: Huyết Tẩy Lãnh Từ

~7 phút đọc 1.262 từ

Lời nhắn nặc mùi phản nghịch của thiêu niên phế vật Lãnh Vô Trần đã phá hủy nốt sự kiên nhẫn cuối cùng của Lãnh gia.

"Xấc xược! Phản rồi! Phản rồi!" Lãnh Bá Thiên giận giữ đến mức hai mắt đỏ ngầu, một chưởng đập nát cái bàn trong đại đường bọc đồng thau.

Một tiếng sau khi đám tàn binh và gã quản gia tàn phế lết được về chính viện, toàn bộ trưởng lão đều đã có mặt. Chuyện một tên phế vật mười lăm tuổi bỗng chốc sử dụng ma công khiến thủ hạ chém giết lẫn nhau là sự sỉ nhục to lớn nhất mà Lãnh gia Lạc Tinh Trấn từng phải gánh chịu trong một trăm năm lập tộc.

"Nó nhập ma! Thằng súc sinh đó đã tu luyện tà thuật!" Tam Trưởng lão rít lên, tay siết chặt thanh trọng kiếm. Tu luyện tà đạo luôn là cái cớ hoàn hảo nhất để diệt trừ bất kỳ kẻ chướng mắt nào.

"Mời Mạc lão tổ xuất quan!" Nhị trưởng lão nghiêm giọng.

Sắc mặt các trưởng lão đều khẽ biến. Mạc lão tổ là khách khanh mạnh nhất Lãnh gia, một cường giả Luyện Khí Kỳ Tầng Bốn, đang bế quan phía sau núi. Đối phó một đứa trẻ hỉ mũi chưa sạch mà kinh động đến cường giả Luyện Khí Kỳ, chuyện này nếu đồn ra ngoài, Lãnh gia chẳng còn mặt mũi trèo lên sân khấu.

"Không cần phí sức." Một giọng nói lạnh tanh nhưng tràn ngập uy áp truyền vào từ hướng cửa chính.

Cửa đại điện bật mở. Không gian phảng phất mùi tanh của máu pha lẫn một hàn khí đến thấu xương. Ánh sáng chiếu ngược khiến bóng đen của thiếu niên in dài trên nền nhà ốp cẩm thạch.

Lãnh Vô Trần đã tự bước tới chính điện.

Một mình một kiếm.

Kiếm không có lưỡi, chỉ là một thanh sắt gỉ hắn nhặt ở rìa hậu sơn, nhưng sát khí bao quanh thanh kiếm lại ngưng tụ thành từng luồng hắc khí cuồn cuộn không dứt.

"Nghiệt súc! Mày còn dám vác mặt đến đây!" Lãnh Bá Thiên bật dậy từ ghế chủ tọa, vận xuất khí kình Luyện Khí Tầng Một. Đây là lần đầu tiên Lãnh Vô Trần bước qua cửa chính Lãnh phủ trong suốt mười năm nay, và có lẽ là lần cuối cùng.

"Lãnh Bá Thiên." Lãnh Vô Trần gọi thẳng tên vị Tộc trưởng oai phong lẫm liệt, ánh mắt hắn lướt qua những khuôn mặt đang phẫn nộ trong chính điện, như đang chọn lựa những con lợn lên thớt.

"Phụ thân ta vì gia tộc mà chiến tử sa trường. Mẫu thân ta bị kẻ thù ám hại. Bọn họ để lại toàn bộ tài sản, linh thạch và công pháp cho chi họ, phó thác hai tỷ đệ ta cho các ngươi. Các ngươi làm gì? Các ngươi nuốt trọn di sản, phế bỏ vị thế, ném chúng ta vào khu tạp dịch, mặc kệ Lâm gia ức hiếp sỉ nhục!"

Lãnh Vô Trần bước từng nhịp nhàn tản, mỗi bước chân nện xuống nền gạch đều xuất hiện một mạng nhện nứt vỡ.

"Lãnh gia các người, cẩu rác không tiếc nuốt lời thề. Tộc quy thì bảo vệ thiên tài, chà đạp phế vật. Tốt thôi. Hôm nay ta tới để cho các ngươi thấy, luật chơi của phế vật là thế nào."

"Dõng dạc nói bừa! Giết nó!" Nhị Trưởng lão gầm lên.

Ba vị trưởng lão đang lấp ló phía sau đồng thời xuất thủ.

Bóng dáng của họ như gió, mang theo kiếm khí lẫm liệt lao về phía Lãnh Vô Trần. Những cường giả đỉnh phong Luyện Thể ở cái thị trấn này tự tin rằng, chỉ cần đụng nhẹ, thân xác suy nhược của hắn sẽ biến thành sương máu.

Nhưng chúng chưa bao giờ chạm tay vào Ma Tôn.

Lãnh Vô Trần không lùi mà tiến. Tốc độ của hắn không nằm ở nhục thể Luyện Thể Tầng Sáu, mà nằm ở phản xạ và phán đoán xuất quỷ nhập thần của kẻ đã tắm máu vạn năm cường giả Cửu Châu.

Hắn vung tay, thanh sắt gỉ quệt một đường vòng cung đơn điệu vào khoảng không.

Keng!

Tiếng kim loại vỡ vụn.

Ba thân ảnh khựng lại. Mắt bọn chúng mở trừng trừng dại ra. Trên cổ mỗi người từ từ hằn lên một đường chỉ máu thật mịn, rồi phun trào như suối, nhuộm đỏ cả nền gạch cẩm thạch trắng.

Một kiếm. Ba Luyện Thể Tầng Tám vong mạng!

Toàn trường đại sảnh im bặt.

Lãnh Bá Thiên sắc mặt từ phẫn nộ lập tức chuyển sang trắng như tương. Nỗi sợ hãi bản năng của một con vật nhỏ đứng trước mãnh thú bắt đầu ăn mòn lý trí lão.

Thứ công pháp này, thứ kiếm ý tàn nhẫn và chuẩn xác này... tuyệt đối không phải của Lãnh Vô Trần.

"Mày... mày rốt cuộc là ai?" Lãnh Bá Thiên lắp bắp lùi lại.

"Ta?"

Lãnh Vô Trần thu kiếm sắt về, để mặc máu tươi nhểu giọt xuống đuôi kiếm.

"Ta là ác mộng mà các người tạo ra."

Bùm!

Toàn thân Lãnh Vô Trần bộc phát Huyết Sát khí, nháy mắt áp sát Lãnh Bá Thiên. Lãnh Bá Thiên gầm lên, vận toàn lực linh khí Luyện Khí Tầng Một đỡ đòn bằng song chưởng.

Nhưng một Luyện Khí Tầng Một dựa vào rác rưởi công pháp ở biên cương, so với Huyết Sát Ma Công thượng thừa của lão tổ ma đạo, chẳng khác gì bọt biển chạm thái dương.

Lực lượng cuồng bạo xé nát lớp linh khí phòng ngự yếu ớt của Lãnh Bá Thiên, cánh tay cầm kiếm của Lãnh Vô Trần cứ thế xuyên thẳng, đâm lút cán thanh sắt gỉ vào lồng ngực gã.

Lãnh Bá Thiên hộc máu, quỳ sụp xuống hai gối.

"Ngươi... Lãnh gia... vong... vong rồi..."

Lãnh Vô Trần không để gã tắt thở dễ dàng. Hắn khởi động Huyết Sát Ma Công.

Một màn kinh rợn xảy ra. Toàn bộ huyết khí tinh thuần nhất của một Luyện Khí Kỳ ồ ạt chảy ngược theo thanh sắt gỉ dồn thẳng vào tay Lãnh Vô Trần. Lãnh Bá Thiên giãy giụa rú lên the thé, thân thể to lớn vạm vỡ chỉ trong mười hơi thở đã teo tóp lại thành một cái vỏ khô đét, giống y như xác ướp đã ngàn năm.

Rầm!

Lực lượng Luyện Khí Khang dư thừa được dung nhập.

Lãnh Vô Trần ngửa mặt gầm lên.

Luyện Thể Tầng Bảy!

Luyện Thể Tầng Tám!

Luyện Thể Tầng Chín!

Luyện hóa sinh cơ của cường giả. Không có loại thiên tài địa bảo nào ở Lạc Tinh Trấn hấp dẫn bằng máu của Tu sĩ Luyện Khí Kỳ. Nếu sự việc này truyền ra Lục Đại Môn Phái ở phương Bắc, Lãnh Vô Trần sẽ lập tức trở thành mục tiêu truy sát số một của Toàn Cửu Châu.

Mà điều đó... chính xác là thứ hắn mong muốn.

Hắn rút thanh kiếm sắt gỉ ra khỏi cái xác khô của tộc trưởng. Đại đường mùi máu tanh nồng đặc quánh.

Lãnh Vô Trần quay gót chậm rãi rảo bước ra cửa chính, dậm qua những xác chết. Hôm nay, một nhà họ Lãnh coi như sụp đổ.

Nhưng máu mới đổ một nửa.

"Lâm gia," Hắn ngước nhìn lên bầu trời.

"Giờ đến lượt các ngươi."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí