Chương 2: Huyết Sát Tẩy Tủy

~8 phút đọc 1.600 từ

Lãnh gia, một tòa đại trạch viện nằm phía đông Lạc Tinh Trấn. Ban ngày người qua lại tấp nập, nhưng chẳng một ai thèm chào hỏi hay nâng đỡ một thiếu niên áo quần rách rưới, mình đầy máu me đang chao đảo bước qua cổng phụ. Bọn gia đinh chỉ lướt qua hắn bằng nửa con mắt, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh bỉ quen thuộc.

Lãnh Vô Trần cũng không để tâm. Hắn lê bước về tiểu viện tồi tàn, hoang vu nằm xa nhất ở khu hạ nhân. Nơi này là chỗ ở của hắn và tỷ tỷ ruột Lãnh Băng Nhi.

Đẩy tung cánh cửa gỗ xập xệ, Lãnh Vô Trần không trụ được nữa, ngã ập xuống giường.

"Trần đệ!"

Một tiếng kêu xé lòng vang lên. Một thiếu nữ bận vận y phục trắng giản dị, tà áo thêu hoa văn mai mỏng manh vội vã chạy từ bếp ra. Nàng có khuôn mặt xinh đẹp nhưng xanh xao tiều tụy, đôi mắt to ngấn nước khi nhìn thấy tình trạng thê thảm của hắn.

Nàng là Lãnh Băng Nhi. Người duy nhất trong toàn bộ Lãnh gia này, và có lẽ là trên thế giới này, thực tình quan tâm đến sinh tử của Lãnh Vô Trần. Không giống như hắn là một phế vật, Băng Nhi vốn có 'Hàn Băng linh căn' hiếm thấy, tư chất tu luyện không tồi. Nhưng gia tộc đã hắt hủi chi họ của hai tỷ đệ, tước đoạt toàn bộ tài nguyên bồi dưỡng, ép nàng phải đi làm tạp dịch đan phòng để đổi lấy chút ngân lượng sống lây lất qua ngày.

"Trần đệ, đệ làm sao thế này? Sao lại toàn máu thế này? Bọn họ lại đánh đệ sao?" Băng Nhi cuống cuồng lấy khăn tay lau vết máu dính bết trên trán hắn, nước mắt tuôn lả chả.

Nhìn những giọt nước mắt lăn trên gò má tỷ tỷ, trong lòng vị Ma Tôn tàn độc bỗng xẹt qua một tia khác lạ. Ở kiếp trước, hắn sống vì thù hận, tu ma vô tình cường tuyệt. Đã năm trăm năm chưa từng có ai khóc vì vết thương của hắn.

Sự dịu dàng xa lạ này khiến hắn có chút không quen, nhưng ký ức của cỗ thân xác phế vật kia lại bảo hắn rằng, đây là người thân thiết nhất.

"Tỷ, đệ không sao," Lãnh Vô Trần khàn giọng đáp, cố nặn ra một nụ cười mà hắn không hề nhận ra trông nó vô cùng tà dị. "Chút vết thương ngoài da, vài ngày sẽ khỏi. Tỷ đừng khóc."

Băng Nhi cắn môi, biết rõ đệ đệ lại đang cắn răng chịu đựng. Nàng vội vào bếp bê ra một bát canh dược thảo loãng, tỏa mùi đắng nghét.

"Uống đi đệ. Tỷ đã nhặt vài gốc Tụ Khí Thảo thừa trong đan phòng nấu canh. Đệ bồi bổ thân thể."

Lãnh Vô Trần nhìn bát canh loãng hơn nước lã, chua xót trong lòng. Luyện khí kỳ, nhất là Luyện Thể cảnh, cần vô vàn đan dược, bảo dược trân quý để cường hóa nhục thân. Loại Tụ Khí Thảo sứt mẻ này đến chó ở Tiên Môn kiếp trước của hắn cũng không thèm ngửi.

Nhưng hắn vẫn nhận lấy, uống một ngụm cạn sạch. Sự ấm áp trôi xuống thực quản khiến cơ thể đang rệu rã của hắn có thêm một chút sức sống.

"Băng Nhi, đệ mệt rồi, muốn ngủ một giấc. Tỷ giúp đệ ra ngoài canh chừng, không cần ai quấy rầy, được không?"

Băng Nhi ngoan ngoãn gật đầu, kéo chăn đắp cho hắn rồi rón rén đi ra đóng cửa lại, ngồi túc trực ngoài hiên.

Khi cánh cửa vừa khép lại, vẻ yếu ớt trên khuôn mặt Lãnh Vô Trần tức khắc biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng và sắc bén tột độ.

Hắn khoanh chân ngồi thẳng dậy trên giường, vứt bỏ chăn sang một bên.

Hắn nhắm mắt, điều động một tia tạp niệm, dùng linh thức quét qua cỗ thân xác này.

"Tệ. Quá tệ." Hắn chép miệng.

Cơ thể này không chỉ ốm yếu, mà mười hai đường kinh mạch chính có đến chín đường bị tắc nghẽn bởi hàn độc từ trong thai mẹ. Linh khí trời đất khi hút vào cơ thể lập tức bị hàn độc làm cho trì trệ, không thể lưu chuyển chu thiên. Nếu cứ tu luyện bằng công pháp cấp thấp của Lãnh gia, có tu thêm một vạn năm cũng đừng mong bước qua Luyện Thể Tầng Ba.

"Kinh mạch tắc nghẽn bẩm sinh? Hàn khí nhập thể?" Khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười ngạo mạn. "Với phàm phu tục tử thì là bản án tử. Với Huyết Ma Tôn giả ta, lại là tài liệu làm nền tuyệt vời nhất!"

Nếu hắn chọn các loại chính đạo công pháp, bước đầu tiên phải dùng Hỏa thuộc tính linh đan để nung chảy hàn độc. Nhưng Lão Thiên không sai hắn đi đường chính đạo.

Hắn tu Ma.

"Huyết Sát Ma Công — Trùng chú thể!"

Đây là kỳ công mà kiếp trước Lãnh Vô Trần lấy được trong một di tích viễn cổ, là chìa khóa giúp hắn vô địch Cửu Châu.

Đặc điểm kinh hoàng nhất của Huyết Sát Ma Công ở tầng thứ nhất không phải là cắn nuốt linh khí, mà là cắn nuốt... Huyết khí của chính bản thân và vạn vật!

Hắn cắt mạnh đầu ngón tay mình. Dòng máu đỏ tươi chảy ra thay vì rơi xuống đệm, lại lơ lửng trong không trung theo sự điều khiển của hắn, biến thành một tầng sương máu mờ ảo.

Theo khẩu quyết của Huyết Sát Ma Công vang vọng trong đại não, Lãnh Vô Trần hít một hơi thật sâu. Lớp sương máu không bay ra ngoài mà chui ngược qua lỗ chân lông, len lỏi trực tiếp vào xương tủy.

Một cơn đau đớn kịch liệt, nhức nhối gấp trăm lần việc bị gãy xương dội thẳng vào thần kinh. Nhưng Lãnh Vô Trần mặt không đổi sắc, mồ hôi bằng hạt đậu nhỏ tong tỏng xuống cằm.

"Nuốt!"

Hắn dùng chính máu thịt của mình làm tế phẩm để kích hoạt Ma Công. Từng đường kinh mạch nhỏ bé vốn bị hàn khí đóng băng giờ đây gặp luồng huyết khí cuồng bạo lao tới như dầu sôi đổ vào băng lãnh.

Những tiếng lách tách vang lên liên hồi từ bên trong cơ thể. Hàn độc bám trụ hơn mười lăm năm bị dòng huyết khí tàn bạo cưỡng ép nghiền nát, xé toạc từng mảnh. Máu đen hôi thối bắt đầu ứa ra từ lỗ chân lông, bốc mùi tanh tưởi buồn nôn.

"Phao phí chút tâm huyết, nhưng cái giá này... xứng đáng!"

Sau hai canh giờ, Lãnh Vô Trần phập phồng thở dốc, mở choàng mắt.

Con ngươi của hắn xẹt qua một vệt đỏ rực rỡ, uy áp tuy nhỏ nhoi nhưng vô cùng sắc bén bùng nổ trong không gian nhỏ hẹp.

Chín đường kinh mạch bị tắc nghẽn đã thông bảy đường!

Nhờ việc thông kinh mạch, Luyện Thể cảnh Tầng Hai vốn đình trệ suốt năm năm qua nháy mắt đột phá.

Luyện Thể cảnh Tầng Ba!

Luyện Thể cảnh Tầng Bốn!

Luyện Thể cảnh Tầng Năm!

Chỉ trong một buổi chiều, cắn răng dùng Huyết Sát Tẩy Tủy, Lãnh Vô Trần đã làm được điều mà các thiên tài Lạc Tinh Trấn mất ba năm mới hoàn thành. Luyện Thể mười tầng, hắn hiện đã đứng ở Tầng Năm — cảnh giới mà các hộ vệ tinh anh của gia tộc mới đạt đến.

Hắn nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy trong huyết mạch.

Trên người hắn lúc này phủ một lớp bùn đen hôi thối — là mỡ thừa và các tạp chất hàn khí bị Ma Công ép ra ngoài.

Hắn dùng chút sức lực vừa phục hồi, chộp lấy thùng nước Băng Nhi để sẵn tắm rửa sơ qua, sau đó thay một bộ y phục có nhiều mụn vá nhưng sạch sẽ.

"Thân xác vẫn còn rất yếu đuối, chỉ dựa vào máu huyết bản thân để vận hành Huyết Sát Ma Công không khác nào uống rượu độc giải khát. Ta cần Tinh huyết của dị thú, hoặc cường giả..."

Lãnh Vô Trần lầm bầm, kéo cánh cửa bước ra ngoài.

Băng Nhi giật nảy mình khi nghe tiếng mở cửa. Nàng quay lại, nhưng ngay lập tức đôi mắt mở to bỡ ngỡ.

Thiếu niên đứng trước mặt nàng vẫn là gương mặt quen thuộc ấy, nhưng sống lưng đã thẳng tắp, không còn vẻ co ro hèn mọn. Làn da bớt xanh xao mà ánh lên sức sống kỳ lạ. Đặc biệt là đôi mắt kia — sâu thẳm, sắc lẹm như thần binh giấu trong vỏ, hoàn toàn không giống đệ đệ ngốc nghếch phế vật của buổi sáng.

"Trần đệ... đệ... đệ không sao chứ? Tỷ cảm giác đệ... khác quá."

Lãnh Vô Trần nhìn nàng, mỉm cười.

"Tỷ, đệ khỏe hẳn rồi. Từ nay trở đi, sẽ không ai trong cái Lãnh gia này, hay cả cái Lạc Tinh Trấn này... dám ức hiếp tỷ đệ chúng ta nữa."

Hắn ngước nhìn bầu trời chiều tà đỏ rực như máu.

"Và cũng đến lúc, những kẻ nợ máu chúng ta, phải từ từ trả nợ."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí