Chương 7: Bẫy Hắc Phong Sơn

~25 phút đọc 4.943 từ

Phòng truyền lệnh nội viện — căn phòng đá xám, lạnh lẽo, không cửa sổ. Bốn bức tường khắc bản đồ Thanh Phong Tông và vùng phụ cận, mỗi điểm đánh dấu đỏ là một nhiệm vụ chưa hoàn thành. Phía sau bàn gỗ lim, Quản sự Triệu ngồi cúi đầu, tay cầm bút mà đầu ngón tay hơi run.

Bốn người đứng trước bàn — Trần Dương, Lý Thanh Vân, và hai đệ tử nội môn khác: Tống Ngọc Linh (nữ, Luyện Khí tầng 6, dùng tiên thiên linh phù) và Hàn Thiếu (nam, Luyện Khí tầng 7, kiếm khách trầm lặng).

"Nhiệm vụ hạng B — thám hiểm di tích Hắc Phong Sơn." Quản sự Triệu đọc lệnh, giọng khô khan nhưng cặp mắt liếc sang bên — nơi Vương trưởng lão đứng trong bóng tối, hai tay chắp sau lưng. "Nội dung: khảo sát tầng một và tầng hai của di tích Huyền Âm cổ tông, thu thập mẫu trận pháp, ghi chép cấu trúc. Thời hạn: bảy ngày. Phần thưởng: 200 điểm công mỗi người, cộng tất cả vật phẩm thu được."

Im lặng.

Hàn Thiếu khoanh tay, mặt không biến sắc nhưng cơ hàm siết chặt. Tống Ngọc Linh cắn môi, ngón tay vê góc áo. Lý Thanh Vân nhìn thẳng vào Quản sự Triệu, rồi nhìn sang Vương trưởng lão — ánh mắt sắc như kiếm.

"Hắc Phong Sơn," Lý Thanh Vân nói, giọng phẳng lặng nhưng từng chữ nặng trịch. "Di tích tà phái bị diệt 200 năm trước. Trận pháp cổ đại chưa được giải mã. Ba đoàn thám hiểm trước đều thương vong — đoàn cuối có hai Trúc Cơ kỳ, một người chết, một mất một cánh tay." Hắn quay sang Vương trưởng lão. "Nhiệm vụ hạng B? Đây ít nhất là hạng A. Bốn đệ tử Luyện Khí vào đó — có khác gì rơi vào cối xay?"

Vương Phục Hải bước ra khỏi bóng tối. Áo trưởng lão bạc trắng, mặt nhăn nheo nhưng mắt — mắt sáng quắc, sắc như dao mổ. Hắn mỉm cười — nụ cười hiền từ, ông nội ôn hòa tìm hiểu chuyện cháu bị bắt nạt, kiểu cười đó.

"Thanh Vân à," lão nói, giọng chậm rãi. "Lão phu hiểu sự lo lắng của ngươi. Nhưng — trưởng lão hội đã duyệt nhiệm vụ này. Có ba lý do." Lão giơ ba ngón tay. "Thứ nhất, tầng một và tầng hai đã được quét sơ bộ bởi đoàn thám hiểm trước — trận pháp ở hai tầng này đã suy yếu đáng kể. Thứ hai, các ngươi không cần xuống tầng ba — chỉ cần ở hai tầng trên. Thứ ba..." Lão rút một viên ngọc trắng đục từ ống tay áo, đặt lên bàn. "Ngọc Truyền Tống. Nếu gặp nguy hiểm, bẻ viên ngọc — lão phu sẽ cảm ứng được vị trí, đến cứu trong một khắc."

*Một khắc. 15 phút.* Trần Dương nhẩm tính. *Khoảng cách từ tông phái đến Hắc Phong Sơn — nửa ngày đường bay. Trúc Cơ trung kỳ tăng tốc tối đa, vẫn mất ít nhất hai canh giờ. 15 phút? Bullshit. Viên ngọc này hoặc fake, hoặc lão cố tình nói sai.*

Trần Dương không nói gì. Hắn chỉ nhìn viên ngọc — rồi nhìn Vương Phục Hải. Ánh mắt bình thản, không sợ, không tức, như đang đọc log một cái server đã bị hack từ lâu nhưng admin chưa biết.

*Ticket #004: Nhiệm vụ giả hạng, Ngọc Truyền Tống đáng ngờ. Assumed purpose: đưa ta vào chỗ chết, hoặc ít nhất — vào tình thế nguy hiểm đủ để lão can thiệp, "cứu" ta, rồi đặt điều kiện. Kiểu loan shark cho vay rồi đòi nợ.*

"Tại hạ nhận nhiệm vụ." Trần Dương bước lên, cuối đầu.

Lý Thanh Vân quay sang, mắt trợn. "Trần Dương!"

"Hai trăm điểm công," Trần Dương đáp bình thản. "Đủ mua một bộ Kiếm Quyết tầng hai ở Tàng Kinh Các. Và — ta muốn xem trận pháp cổ đại trông như thế nào."

Lý Thanh Vân nghiến răng, rồi bước lên. "Ta cũng nhận."

Tống Ngọc Linh nhìn hai người, do dự ba giây, rồi bước lên. "Tôi cũng đi."

Hàn Thiếu — im lặng từ đầu đến giờ — thở ra, gật đầu. Bốn người. Đội đủ.

Vương Phục Hải mỉm cười, nheo mắt. "Tốt. Rất tốt. Lão phu chúc các ngươi... bình an."

Khi bốn người bước ra, Trần Dương nghe tiếng Quản sự Triệu hắng giọng ở phía sau — khẽ, nhỏ, như muốn nói gì đó nhưng không dám. Hắn không quay lại.

*Quản sự Triệu biết đây là bẫy,* hắn nghĩ. *Nhưng không dám chống. Lão ta cũng là nạn nhân — puppets on strings.*

---

Con đường đến Hắc Phong Sơn xuyên qua rừng Đoạn Hồn — một dải rừng trúc đen, mỗi thân trúc cao ba trượng, lá sắc như dao. Gió thổi qua rừng, tạo ra âm thanh rít lên — như tiếng ai đó thì thầm bằng thứ ngôn ngữ đã chết.

Bốn người đi hàng một. Hàn Thiếu dẫn đầu — tầng 7, cảm ứng nguy hiểm tốt nhất. Tống Ngọc Linh ở giữa, tay luôn giữ sẵn ba tấm linh phù — Hỏa Phù, Phong Phù, Khiên Phù. Lý Thanh Vân đi sau cô, kiếm rút sẵn. Trần Dương chốt hậu.

"Kể từ khi Huyền Âm Tông bị diệt," Hàn Thiếu bất ngờ lên tiếng — giọng trầm, ít chữ, "trận pháp bao quanh di tích vẫn hoạt động. Năng lượng tà khí nuôi trận pháp tự động hấp thu linh lực từ môi trường. Vùng xung quanh Hắc Phong Sơn — cây không mọc, chim không đến."

Trần Dương nhìn xung quanh. Đúng vậy — rừng trúc đen bắt đầu thưa dần, rồi biến mất. Đất chuyển sang màu xám, khô nứt, không cỏ. Bầu trời phía trước bị phủ bởi một lớp sương đen mỏng — không phải sương nước, mà sương tà khí.

*Dead zone,* Trần Dương nghĩ. *Như một vùng bị memory leak — tà khí cứ tích lũy, không giải phóng, crash mọi thứ xung quanh.*

"Đến rồi." Hàn Thiếu dừng bước.

Hắc Phong Sơn hiện ra trước mặt — một ngọn núi thấp, đỉnh bằng phẳng, toàn bộ bề mặt phủ đá đen bóng loáng. Giữa sườn núi, một cổng động lớn mở ra — cao năm trượng, rộng ba trượng, hai bên khắc hình rồng rắn quấn quanh cột. Không phải rồng linh thiêng — rồng quỷ, mắt đỏ, răng nanh, lưỡi chẻ hai.

Từ cổng động, tà khí tỏa ra — lạnh, nặng, làm lông tóc dựng đứng. Ngay cả Hàn Thiếu — tầng 7 — cũng hơi nhíu mày.

"Vào." Hàn Thiếu nói, rồi bước qua cổng đầu tiên.

---

Tầng một di tích Huyền Âm Tông.

Hành lang đá đen, rộng ba trượng, cao hai trượng. Hai bên tường — ký hiệu trận pháp khắc sâu vào đá, phát ra ánh sáng đỏ lờ mờ. Mỗi bước chân vang lên tiếng vọng, như đáy giếng sâu.

Trần Dương dùng ngón tay chạm vào một ký hiệu trận pháp trên tường. Linh lực từ đầu ngón tay len vào — rồi bị đẩy ngược. Như chạm vào tường lửa.

*Firewall. Trận pháp có cơ chế tự bảo vệ — từ chối linh lực ngoại lai.* Hắn rút tay lại, ghi nhận. *Nhưng firewall nào cũng có port mở — chỉ cần tìm đúng port.*

Hành lang rẽ thành ba nhánh. Hàn Thiếu dừng lại, nhìn ba đường.

"Đường trái — tà khí nặng nhất, khả năng cao là bẫy trận." Hàn Thiếu phân tích. "Đường giữa — tà khí trung bình, có dấu vết đoàn thám hiểm trước đi qua. Đường phải — tà khí nhẹ nhất, nhưng... có cái gì đó."

"Cái gì đó?" Tống Ngọc Linh hỏi.

"Mùi máu." Hàn Thiếu đáp. "Cũ. Rất cũ. Nhưng — máu người."

Và đúng lúc đó — trận pháp trên tường bùng sáng.

Ánh đỏ lóe lên, ký hiệu trên tường chuyển động — xoay, dịch chuyển, tái sắp xếp. Mặt đất rung chuyển, hành lang giữa đóng sập — một tấm đá dày ba thước rơi xuống, chặn đường.

"BẪY!" Lý Thanh Vân hét, rút kiếm.

Hành lang trái và phải — cả hai bùng phát tà khí. Sương đen cuộn từ hai bên, chảy về phía bốn người như sóng thủy triều.

Hàn Thiếu phản ứng nhanh nhất. Kiếm vung — một đường kiếm khí cắt ngang sóng tà khí phía trái, tạo ra khoảng trống hai giây. "CHẠY! ĐƯỜNG PHẢI! ĐI!"

Bốn người lao vào đường phải. Tà khí bám theo, cuộn quanh chân, lanh lạnh như rắn quấn. Tống Ngọc Linh ném Hỏa Phù — lửa bùng lên, đốt cháy sương đen, nhưng chỉ giữ được năm giây trước khi bị dập tắt.

"Không chạy nổi lâu!" Tống Ngọc Linh hét. "Hỏa Phù chỉ còn bốn tấm!"

Trần Dương chạy cuối cùng, nhưng mắt không nhìn đường — nhìn tường. Ký hiệu trận pháp vẫn lóe đỏ, xoay chuyển, nhưng — hắn bắt đầu nhận ra pattern.

*Trận pháp không random. Mỗi ký hiệu có vị trí cố định, xoay theo chu kỳ. Giống... state machine. Mỗi state trigger một hành vi — đóng cửa, phóng tà khí, bẫy sập. Nếu ta hiểu được state diagram...*

"Dừng lại!" Trần Dương hét.

Ba người trước mặt dừng, quay lại nhìn. Tà khí vẫn bám sát sau lưng.

"Tường bên phải, ký hiệu thứ ba từ dưới lên — cái hình tròn có ba vạch ngang." Trần Dương chỉ. "Chạm vào nó. Dùng linh lực — nhưng không phải linh lực bình thường. Xoay ngược chiều kim đồng hồ."

"Cái gì?!" Lý Thanh Vân trợn mắt. "Ngươi điên à? Đó là trận pháp tà đạo!"

"Tin ta." Trần Dương nói, giọng bình thản đến mức kỳ lạ giữa cơn hỗn loạn. "Ba mươi giây. Nếu không tắt — chúng ta chạy tiếp."

Hàn Thiếu nhìn Trần Dương — một giây, hai giây. Rồi hắn bước tới, đặt tay lên ký hiệu, vận linh lực xoay ngược chiều.

Ánh đỏ trên tường — tắt.

Sương đen dừng lại. Đông cứng giữa không trung, rồi — rút ngược, chảy ngược về hành lang, biến mất.

Im lặng. Chỉ còn tiếng thở nặng nhọc của bốn người.

"Sao... sao ngươi biết?" Tống Ngọc Linh nhìn Trần Dương, mắt tròn.

Trần Dương chỉ vào hàng ký hiệu trên tường. "Ký hiệu trận pháp có hai loại — trigger và controller. Trigger kích hoạt bẫy, controller điều khiển bẫy. Hình tròn ba vạch ngang — đó là ký hiệu reset trong hệ thống trận pháp Huyền Âm Tông." Hắn ngừng, rồi nói thêm: "Ta đọc trong Tàng Kinh Các. Cuốn 'Cổ Trận Phá Giải — Quyển Hạ,' trang 247."

*Thật ra là trang 251. Nhưng ai check.*

Lý Thanh Vân nhìn hắn, rồi — lắc đầu, cười khổ. "Ngươi đọc sách như ăn cơm — giờ ta mới hiểu ngươi ăn cơm kiểu gì."

---

Sâu hơn.

Hành lang mở ra thành một đại sảnh — rộng mười trượng, trần cao năm trượng, giữa phòng là một bàn đá tròn khắc trận pháp phức tạp. Bảy cột đá đứng xung quanh bàn, mỗi cột cao ba trượng, mỗi cột khắc một ký hiệu khác nhau — bảy ký hiệu, bảy node.

Trần Dương nhìn bảy cột. Tim hắn đập nhanh hơn — không phải vì sợ, mà vì phấn khích.

*Bảy node. Trận pháp trung tâm. Đây là core system của toàn bộ di tích — tắt được bảy node này, toàn bộ trận pháp tầng một và tầng hai sẽ ngưng hoạt động.*

*Và phía sau trận pháp — kho báu.*

"Trận pháp bảy tinh." Hàn Thiếu nói, giọng nặng. "Mỗi cột đá là một node năng lượng. Bảy node kết nối tạo thành Ma Linh Đại Trận — trận pháp phòng thủ cuối cùng của Huyền Âm Tông." Hắn nhìn quanh. "Đoàn thám hiểm trước đến được đây — nhưng không ai dám tắt. Tắt sai — trận pháp phản phệ, linh lực bùng nổ, cả phòng sập."

"Vậy nên đoàn trước thương vong." Tống Ngọc Linh thở dài. "Họ cố phá bằng sức — kích hoạt phản phệ."

"Đúng." Trần Dương bước tới, đi quanh bảy cột, từng cột một. Ngón tay chạm vào ký hiệu, linh lực thăm dò — nhẹ nhàng, cẩn thận, như đang ping một server xem nó còn sống không.

*Node 1: Hắc Thủy — thuộc tính nước tà. Output: sương độc.* *Node 2: Huyết Hỏa — thuộc tính lửa tà. Output: linh hỏa phản kích.* *Node 3: Âm Phong — thuộc tính gió tà. Output: kiếm khí gió.* *Node 4: Tử Thổ — thuộc tính đất tà. Output: trận đất rung, sập trần.* *Node 5: Minh Kim — thuộc tính kim tà. Output: kim chỉ phóng ra từ tường.* *Node 6: U Mộc — thuộc tính mộc tà. Output: dây mộc tà quấn chặt.* *Node 7: Hỗn Nguyên — node trung tâm, kết nối sáu node còn lại. Tắt node này cuối cùng → toàn bộ trận pháp ngưng. Tắt sai thứ tự → boom.*

*Dependency graph,* Trần Dương nghĩ, mắt sáng lên. *Bảy node, không phải song song — có thứ tự phụ thuộc. Tắt sai thứ tự = circular dependency → crash. Tắt đúng thứ tự = graceful shutdown.*

"Ta có thể tắt." Hắn nói.

Ba người nhìn hắn như nhìn người điên.

"Ngươi — tầng 5 — muốn tắt Ma Linh Đại Trận?" Hàn Thiếu lần đầu tiên lộ vẻ sốc. "Hai Trúc Cơ kỳ phá không nổi."

"Họ phá bằng sức. Ta tắt bằng logic." Trần Dương đáp. "Mỗi node có thứ tự phụ thuộc. Tắt từ ngoài vào trong: Âm Phong trước — vì nó là node cung cấp năng lượng tuần hoàn cho năm node kia. Sau đó Hắc Thủy, Huyết Hỏa, Tử Thổ, Minh Kim, U Mộc — theo thứ tự Ngũ Hành tương khắc. Cuối cùng — Hỗn Nguyên."

Im lặng.

Rồi Hàn Thiếu bật cười — lần đầu tiên. Tiếng cười khô khan, ngắn, nhưng — có sự kính nể.

"Ngươi đọc sách mười ngày — đọc ra cách phá trận mà hai đoàn Trúc Cơ không phá nổi?"

"Họ không đọc đủ documentation." Trần Dương đáp.

Lý Thanh Vân hít một hơi sâu. "Được. Làm đi. Ta đứng canh."

Tống Ngọc Linh chuẩn bị linh phù — sẵn sàng che chắn nếu có sự cố.

Trần Dương bước tới node thứ ba — Âm Phong. Đặt hai tay lên cột đá, nhắm mắt. Linh lực từ đan điền chảy ra — không phải bùng phát, mà chảy nhẹ nhàng, len vào ký hiệu trận pháp, dò tìm mạch năng lượng bên trong.

*Ping... ping... connected.*

Hắn cảm nhận flow tà khí bên trong cột — xoay theo chiều kim đồng hồ, cuộn quanh một lõi năng lượng ở trung tâm. Lõi đó — nhỏ bằng nắm tay, nhưng đặc quánh, phát ra sóng năng lượng đều đặn.

*Core process. Cần terminate — nhưng không được kill -9. Phải gửi SIGTERM đúng protocol.*

Trần Dương xoay linh lực ngược chiều — nhẹ nhàng, từ từ — tạo ra dòng đối lưu bên trong cột. Tà khí xoay chậm lại... chậm hơn... dừng.

"Node 3 — tắt." Hắn mở mắt. Cột đá thứ ba — ánh đỏ tắt ngấm. Chết hẳn.

Không phản phệ. Không nổ. Sạch sẽ.

"Ha..." Lý Thanh Vân thở phào. "Nó thật sự hoạt động."

Trần Dương không dừng. Bước tới node tiếp — Hắc Thủy. Cùng phương pháp: thăm dò, xác định flow, tạo đối lưu, tắt.

Node 1 — tắt. Ba phút.

Node 2 — Huyết Hỏa — khó hơn. Tà hỏa bên trong cột nóng rát, linh lực chạm vào bị đẩy ngược. Trần Dương thay đổi chiến thuật — thay vì đối lưu trực tiếp, hắn tạo một "lớp cách nhiệt" bằng linh lực Hàn Băng (chiêu thức gốc thứ tư trong Vạn Pháp Kiếm Quyết), bọc lấy lõi tà hỏa rồi mới xoay ngược.

Node 2 — tắt. Năm phút.

Mồ hôi bắt đầu chảy trên trán Trần Dương. Mỗi node tiêu tốn một lượng linh lực đáng kể — hắn đã dùng khoảng 40% linh lực dự trữ. Long Châu trong đan điền rung nhẹ, bổ sung thêm một dòng năng lượng — nhưng không nhiều. Nó cũng có giới hạn.

Node 4 — tắt. Sáu phút. Đất rung nhẹ khi tà khí tan.

Node 5 — tắt. Bốn phút. Kim chỉ trong tường rung bần bật rồi im.

Node 6 — khó nhất trong sáu node ngoài. U Mộc — tà mộc bên trong cột quấn quanh lõi như rễ cây ôm đá, bám chặt, dai dẳng. Trần Dương mất mười phút, thay đổi ba chiến thuật khác nhau, cuối cùng dùng phương pháp "cắt từng rễ" — linh lực ngưng tụ thành sợi mảnh, len vào từng khe, tách từng nhánh tà mộc khỏi lõi.

Khi node 6 tắt — Trần Dương loạng choạng một bước. Lý Thanh Vân lao tới đỡ.

"Nghỉ." Lý Thanh Vân nhíu mày. "Ngươi đã dùng hơn 70% linh lực."

"Còn một node." Trần Dương lau mồ hôi, thở đều. "Node trung tâm — Hỗn Nguyên. Sáu node kia đã tắt, node này mất nguồn cung cấp, yếu đi đáng kể. Bây giờ — là lúc tốt nhất."

Hắn bước tới cột trung tâm — cột lớn nhất, cao nhất, ký hiệu phức tạp nhất. Đặt hai tay lên.

Linh lực tràn vào — và hắn cảm nhận được. Lõi Hỗn Nguyên — lớn gấp ba lõi bình thường, nhưng yếu, run rẩy, mất năng lượng. Sáu nhánh kết nối đã đứt — nó đang chạy không tải, tiêu hao năng lượng cuối cùng.

*Process đang dying. Cần một cú graceful shutdown — send SIGTERM, đợi cleanup, rồi exit 0.*

Trần Dương xoay linh lực — chậm, đều, nhẹ nhàng. Không ép, không phá. Dẫn dắt. Như nói với một hệ thống cũ kỹ: *đã đến lúc nghỉ rồi, hãy tắt đi.*

Lõi Hỗn Nguyên chậm dần. Ánh đỏ nhạt đi... nhạt hơn... rồi — tắt.

Cả đại sảnh rung chuyển. Bảy cột đá đồng loạt mờ đi — ký hiệu biến mất, ánh sáng đỏ tắt ngấm. Bàn đá trung tâm nứt ra — không phải nứt vỡ, mà mở ra, như cánh hoa nở.

Bên dưới bàn đá — một cầu thang xoắn ốc, dẫn xuống.

Và từ dưới đó — ánh sáng trắng tỏa lên. Không phải tà khí. Ánh sáng thuần khiết. Linh khí dồi dào đến mức bốn người đều cảm nhận được — dày đặc, mát lạnh, như uống nước suối sau ba ngày đi sa mạc.

"Kho báu..." Tống Ngọc Linh thì thầm, mắt mở to.

---

Kho báu Huyền Âm Tông.

Căn phòng ngầm rộng hai mươi trượng, trần cao, tường đá đen nhẵn bóng. Bốn bức tường — từng hàng kệ đá, mỗi kệ chứa những hộp ngọc, cuộn trúc, bình đan dược, và — vũ khí.

Trần Dương quét mắt. Tự động phân loại.

*Kệ trái: đan dược. Ước tính 30-40 bình, mỗi bình 5-10 viên. Nhãn cũ, chữ mờ, nhưng vẫn đọc được.*

*Kệ phải: vũ khí. 12 thanh kiếm, 5 đao, 3 thương. Chất liệu — tinh kim huyền thiết, loại tốt. Có trận pháp khắc trên lưỡi — pháp bảo hạ phẩm.*

*Kệ giữa: cuộn trúc — công pháp, bí thuật, trận pháp đồ. Đây mới là giá trị thật.*

*Kệ cuối: một rương đá nhỏ, đóng kín, có khóa trận pháp riêng.*

Hàn Thiếu bước vào, mắt quét khắp phòng, rồi — gật đầu. "Nhiều. Rất nhiều." Giọng hắn vẫn bình thản, nhưng ánh mắt — lần đầu Trần Dương thấy sáng lên.

"Chia đều." Trần Dương nói.

"Chia đều?" Lý Thanh Vân trợn mắt. "Ngươi phá trận — ngươi nên lấy phần nhiều."

"Chia đều." Trần Dương lặp lại. "Bốn người, bốn phần bằng nhau. Công pháp và trận pháp đồ — ai phù hợp thì giữ. Đan dược và vũ khí — chia đều."

Hàn Thiếu nhìn hắn. Ánh mắt dò xét — rồi thay đổi. Gật đầu.

"Được."

Bốn người bắt đầu phân loại. Nhanh, gọn, công bằng.

Trần Dương lấy phần mình: tám bình đan dược (ba bình Tụ Khí Đan thượng phẩm — hiệu quả gấp năm lần trung phẩm, hai bình Tẩy Tuỷ Đan — có thể cải thiện thể chất, ba bình Hồi Nguyên Đan — hồi linh lực), ba thanh kiếm pháp bảo hạ phẩm, và — sáu cuộn trúc công pháp.

Nhưng thứ hắn thật sự muốn — là rương đá cuối cùng.

"Rương này có khóa trận pháp." Tống Ngọc Linh thử mở, rồi lắc đầu. "Không mở được. Trận pháp cấp cao — cần ít nhất Trúc Cơ mới phá nổi."

Trần Dương nhìn rương đá. Khóa trận pháp — ký hiệu quen thuộc. Cùng hệ thống với Ma Linh Đại Trận, nhưng nhỏ hơn, tinh vi hơn.

"Để ta thử." Hắn đặt tay lên khóa.

Mười phút. Linh lực thăm dò, phân tích cấu trúc, tìm điểm yếu. Khóa này không có bảy node — chỉ có ba. Ba node nhỏ, kết nối tam giác, xoay theo chu kỳ. Tắt đồng thời cả ba — hoặc không tắt được.

*Concurrent operation. Cần parallel processing — nhưng ta chỉ có hai tay.*

Long Châu rung lên — mạnh. Hắn cảm nhận một luồng năng lượng chảy xuống chân — qua kinh mạch chân, đến lòng bàn chân.

*Ba điểm tiếp xúc? Hai tay, một chân?*

Hắn cười thầm. Đặt hai tay và một chân lên ba ký hiệu trên rương. Linh lực phân ba luồng — đồng thời xoay ngược.

Click.

Rương mở.

Bên trong — một cuộn trúc đen, cũ kỹ, ký hiệu bằng mực đỏ. Và — một viên đá nhỏ, tròn, màu tím sẫm, phát ra ánh sáng dìu dịu.

Trần Dương nhặt cuộn trúc, mở ra. Đọc dòng đầu tiên:

*"Huyền Âm Chân Quyết — Của tổ sư Huyền Âm Tử. Ghi chú: Đây không phải tà pháp. Đây là nguyên bản — trước khi bị đệ tử thứ ba sửa đổi thành tà đạo."*

*Huyền Âm Tông — tà phái bị diệt. Nhưng tổ sư ban đầu — không phải tà.* Trần Dương nhẩm. *History is written by the victors. Người thắng viết lịch sử. Người thua — bị gọi là tà.*

Hắn cất cuộn trúc vào ngực. Viên đá tím — hắn cầm lên, xem xét. Long Châu trong đan điền rung mạnh — mạnh nhất từ trước đến giờ. Như đang gào lên.

*Long Châu phản ứng với viên đá này,* hắn nhận ra. *Cùng loại? Cùng nguồn gốc? Hay... viên đá này liên quan đến Long tộc?*

Hắn cất viên đá — cẩn thận, giấu kỹ. Chưa phải lúc nghiên cứu.

Lý Thanh Vân nhìn hắn. "Trong rương có gì?"

"Một cuộn trúc — công pháp cổ đại." Trần Dương đáp. "Và một viên đá kỳ lạ. Ta chưa hiểu nó là gì."

Nửa thật nửa giấu — chiến thuật quen thuộc.

---

Bốn người rời Hắc Phong Sơn lúc hoàng hôn.

Trên đường về, không ai nói nhiều. Mệt. Nhưng mắt — mắt ai cũng sáng. Kho báu Huyền Âm Tông — đáng giá hơn cả năm tu luyện.

Hàn Thiếu dừng bước ở rìa rừng trúc đen, quay lại nhìn Trần Dương.

"Trần Dương." Giọng hắn vẫn ít chữ, nhưng — trầm hơn, chậm hơn. "Ngươi phá Ma Linh Đại Trận — cái mà hai Trúc Cơ kỳ không phá nổi. Ngươi — không phải đệ tử bình thường."

"Ta chỉ đọc nhiều sách hơn." Trần Dương đáp.

"Ngươi đọc sách kiểu khác." Hàn Thiếu — lần đầu tiên — nhìn Trần Dương bằng ánh mắt ngang hàng. Không phải nhìn xuống, không phải tò mò. Ngang hàng. "Nếu sau này ngươi cần — ta sẽ ở đây."

Rồi hắn quay đi, bước vào sương sớm, bóng lưng thẳng tắp biến trong bóng trúc.

*Ally #2 acquired,* Trần Dương nghĩ. *Type: Silent Guardian. Trust level: high. Hàn Thiếu — ít nói, nhưng khi đã nói — thì đáng tin.*

Tống Ngọc Linh cười, vẫy tay. "Gặp lại ở nội viện, Trần sư huynh! Lần sau có nhiệm vụ gì hay — nhớ rủ!" Cô chạy theo Hàn Thiếu, tóc bay trong gió chiều.

Lý Thanh Vân bước cạnh Trần Dương, im lặng suốt đường. Khi gần đến cổng nội viện, hắn mới lên tiếng:

"Vương trưởng lão phái chúng ta đi Hắc Phong Sơn — lão muốn chúng ta chết. Hoặc ít nhất — bị thương nặng, mất thể diện."

"Ta biết." Trần Dương đáp.

"Nhưng chúng ta không chết. Chúng ta — mang về kho báu." Lý Thanh Vân cười — nụ cười sắc, nguy hiểm. "Lão ta biết tin — sẽ tức đến ói máu."

"Lão sẽ không chỉ tức." Trần Dương nhìn về phía lầu trưởng lão. "Lão sẽ sợ. Bởi vì — kho báu Huyền Âm Tông sẽ được báo cáo lên trưởng lão hội. Và khi trưởng lão hội biết lão phái Luyện Khí đệ tử vào nhiệm vụ hạng A giữ hạng B..."

"Lão lộ đuôi cáo." Lý Thanh Vân gật đầu, mắt sáng quắc. "Trần Dương — ngươi tính kỹ quá."

"Ta không tính." Trần Dương đáp. "Ta chỉ — đọc log."

"Lại nói cái gì đó ta không hiểu." Lý Thanh Vân lắc đầu, vỗ vai hắn, rồi bước qua cổng.

Trần Dương đứng lại. Nhìn cổng nội viện — hai cánh cổng rồng phượng, ánh hoàng hôn phủ lên, vàng rực.

Trong túi áo ngực — viên đá tím phát ấm. Và trong đan điền — Long Châu rung nhẹ, đều đặn.

Như đang nói: *bước tiếp đi. Con đường còn dài. Nhưng hôm nay — ngươi đã chạy đúng hướng.*

Hắn bước qua cổng.

---

Đêm đó. Phòng làm việc trưởng lão.

Vương Phục Hải đứng trước cửa sổ, lưng quay ra ngoài. Tờ báo cáo nhiệm vụ nằm trên bàn — đã đọc, đã nắm nhàu.

"Phá Ma Linh Đại Trận?" Giọng lão run — không phải vì sợ, mà vì tức. "Bốn đứa Luyện Khí — phá Ma Linh Đại Trận mà hai Trúc Cơ kỳ không phá nổi?"

Lão quay lại. Trên bàn — một chén trà. Lão cầm lên — tay run nhẹ — rồi ném xuống sàn. Sứ vỡ. Trà văng.

"Trần Dương..." Lão nghiến răng. "Ngươi — nhất định — có bí mật."

Lão rút một cuốn sổ đen từ ngăn kéo. Mở ra — danh sách tên. Những cái tên thuộc Hắc Thương Hội — gián điệp, sát thủ, người thu thập thông tin.

Ngón tay lão dừng ở một cái tên: **Lãnh Nguyệt**.

*Sát thủ hạng B. Trúc Cơ sơ kỳ. Chuyên ám sát + thu thập thông tin. Giá: 1000 viên trung phẩm linh thạch.*

Lão cầm bút, viết thư — nhanh, gấp, nét chữ sắc như dao:

*"Mục tiêu: Trần Dương, nội môn đệ tử Thanh Phong Tông. Nhiệm vụ: theo dõi, thu thập bí mật tu luyện. Nếu thuận tiện — bắt sống. Nếu không — giết."*

Đóng dấu. Bỏ thư vào ống trúc đen, gọi chim truyền thư.

Con chim đen bay vào đêm — im lặng, nhanh, không một tiếng cánh.

Vương Phục Hải nhìn theo. Mắt lão — lạnh như hồ đóng băng.

"Ta đã là trưởng lão Thanh Phong Tông 120 năm," lão thì thầm. "Không có thằng nhóc nào — thằng nhóc linh căn hạ phẩm — sẽ phá nát mọi thứ ta xây dựng."

Gió đêm thổi vào phòng, tắt ngọn đèn dầu. Bóng tối nuốt chửng khuôn mặt lão — chỉ còn hai con mắt sáng quắc, lạnh như rắn.

Và ở phòng bên kia nội viện — Trần Dương ngồi xếp bằng, nhắm mắt, viên đá tím đặt trước mặt. Long Châu trong đan điền phát sáng vàng kim — và khi ánh sáng chạm vào viên đá tím, viên đá cũng phát sáng, nhịp nhàng, đồng điệu.

Hai nhịp. Cùng tần số. Cùng nguồn gốc.

*Đây không phải đá bình thường,* Trần Dương nghĩ, mở mắt. *Đây là mảnh vỡ — của thứ gì đó lớn hơn nhiều.*

*Đây là manh mối đầu tiên — về Long tộc.*

Hắn nhắm mắt lại. Long Châu rung mạnh hơn, vàng kim rực rỡ.

Và trong khoảnh khắc đó — hắn nhìn thấy. Một hình ảnh lóe qua, nhanh như flash:

Một đại lục rộng lớn. Bảy ngọn núi. Bảy viên cầu — bảy Long Châu — tỏa sáng trên đỉnh bảy ngọn núi.

Rồi — một tiếng gầm. Tiếng gầm vang khắp trời đất, rung chuyển sao trời.

Rồng. Một con rồng — dài vạn trượng, vảy vàng kim, mắt như mặt trời — bay xuyên qua những đám mây ở đỉnh trời.

Hình ảnh biến mất. Trần Dương mở mắt, thở gấp, mồ hôi ướt đẫm.

*Bảy Long Châu,* hắn nghĩ, tim đập thình thình. *Bảy — rải rác khắp đại lục. Ta có một. Mảnh đá tím này — liên quan đến viên thứ hai.*

*Quest line đầu tiên — just unlocked.*

Hắn nhìn viên đá tím. Nhìn Long Châu trong đan điền. Hai ánh sáng — một vàng, một tím — chập chờn, nhảy múa, như đang kể cho nhau nghe một câu chuyện rất cũ, rất xa, rất dài.

Câu chuyện của Long tộc.

Và Trần Dương — kẻ lập trình viên xuyên không — vừa trở thành người kế thừa.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí