Chương 12: Thiên Dặm Chướng Khí

~14 phút đọc 2.666 từ

Bình minh Bắc Phong Thành không bao giờ có nắng gắt. Bầu trời quanh năm phủ một lớp bụi mờ của Vùng Đất Hoang Dã thổi về.

Giờ Mão. Trần Dương đã có mặt tại điểm tập kết của Huyết Lang đoàn.

Đoàn xe áp tải gồm năm chiếc xe ngựa lớn. Ngựa không phải ngựa thường, mà là Tật Phong Mã — loài ngựa lai yêu thú, có vảy giáp ở ngực, chân to khỏe, chạy ngày ngàn dặm không biết mệt. Trên xe phủ kín bạt đen, được ràng buộc bằng những sợi xích có khắc trận pháp cách mộc.

"Hàng hóa lần này rốt cuộc là cái gì mà đi tới tận Hỏa Diễm Môn?" Trần Dương nghe tiếng thì thầm của một vài dong binh.

"Tao chịu. Đừng hỏi ngu. Quy tắc của dân đánh thuê là không tò mò hàng của cố chủ." Một tên khác gằn giọng.

Cố chủ chuyến này là một gã mập mạp, mặc y phục nhung lụa xanh thẫm, râu mép tỉa tót kỹ lưỡng. Sau lưng gã mập là hai lão giả mặc áo bào tro — tu vi Trúc Cơ sơ kỳ.

Gã mập không thèm để mắt tới bọn dong binh Luyện Khí, chỉ nói chuyện với Đoàn trưởng Huyết Lang — một gã bịt mặt bằng tấm da đen, eo giắt hai thanh trường kiếm, cả người tỏa ra linh áp trầm mặc của Trúc Cơ hậu kỳ.

"Đoàn trưởng Huyết Lang, chuyến này nhờ cả vào ngươi." Gã mập chắp tay.

"Cố chủ yên tâm. Nhận tiền tiêu tai. Lên đường!" Đoàn trưởng vung tay.

Đoàn xe rùng rùng chuyển động.

Trần Dương được phân công đi bộ bảo vệ xe thứ tư. Đi cùng hắn là ba Tán Tu nữa, trong đó có một tên miệng ngậm cọng cỏ, tay cầm xà mâu, nhìn Trần Dương đầy cảnh giác kể từ vụ hắn đánh gãy tay Chuột Cống hôm qua.

Ba ngày đầu tiên, lộ trình đi qua vùng rừng rậm ven rìa.

Mọi thứ yên bình ngoạn mục. Chỉ thỉnh thoảng có vài con Trúc Lục Xà (rắn cấp 1) hoặc Hắc Cẩu (chó hoang biến dị cấp 1). Đám dong binh giải quyết chúng dễ dàng chỉ bằng vài đường đao. Những ngày này, Trần Dương chọn cách giữ im lặng tối đa. Hắn vừa bước vừa dùng Tối Ưu Kinh Mạch Pháp để hô hấp, đồng hóa linh khí thiên nhiên vào cơ thể.

*Môi trường hoang dã. Linh khí hỗn tạp hơn Thanh Phong Tông, nhưng nồng độ lại dày đặc hơn 20%. Nếu biết cách bóc tách tạp chất, năng lượng thu được lại cao hơn!*

Long Châu trong đan điền của hắn không ngừng sàng lọc, chuyển hóa thứ linh lực hoang dã đó thành linh lực thuần khiết, gia cố thêm mười hai khối block Trúc Cơ của hắn. Tốc độ tu luyện của hắn dù đang đi bộ vẫn nhanh gấp chục lần tu sĩ bình thường đóng cửa bế quan.

Đến ngày thứ tư.

Cảnh quan thay đổi.

Cây cối thưa dần, mặt đất chuyển sang màu tím sẫm, khô cằn. Phía trước đoàn người, một bức tường sương mù xám xịt, cao ngất tới tận bầu trời hiện ra. Sương mù không đứng yên mà cuồn cuộn cuộn cuộn như có sinh mệnh.

Thiên Dặm Chướng Khí.

"Uống Tị Độc Đan vào! Tất cả!" Đội phó Cuồng Đao gào lên từ đầu hàng. "Cột dây thừng vào eo nhau! Cấm rời hàng! Đi nhầm một bước trong chướng khí thì thần tiên cũng không cứu được!"

Mỗi người được phát một viên đan dược màu xanh lục có mùi khai mù. Trần Dương cầm viên đan lên ngửi.

*Phân tích hóa học: 40% cỏ giải độc rẻ tiền, 30% tro xương động vật, 30% mùi hương tạo ảo giác an tâm. Hiệu quả kháng độc: rất thấp. Tác dụng phụ: yếu dạ dày.*

Hắn giả vờ bỏ vào miệng, nhưng thực chất đã ném vào Không Gian Giới Chỉ. Với cơ thể Trúc Cơ trung kỳ đã qua Tẩy Tủy Đan và sự bảo vệ của Long Châu, dăm ba cái chướng khí độc cấp thấp này không thể làm tổn thương hệ thống miễn dịch của hắn.

Đoàn người kéo thành một hàng dọc, nối nhau bằng dây thừng lớn, chầm chậm tiến vào bức tường sương xám.

Vừa bước vào, tầm nhìn lập tức giảm xuống chỉ còn ba mét.

Nhiệt độ giảm đột ngột. Sự sống dường như bị bóp nghẹt.

"Giữ im lặng." Giọng của Đoàn trưởng truyền âm qua linh lực đến tai từng người. "Sương mù khuyếch đại âm thanh. Không đánh thức những thứ ngủ gật trong này."

Trần Dương nhắm mắt lại. Hắn không dùng thị giác. Hắn dùng linh thức.

*Radar scan activated.*

Linh thức của Luyện Khí đỉnh phong chỉ khoảng 10 mét. Linh thức Trúc Cơ trung kỳ của hắn có thể phủ rộng hơn 200 mét. Chướng khí phần nào hạn chế sóng linh thức, nhưng hắn vẫn "nhìn" thấy rõ mọi chuyển động trong bán kính 100 mét.

Tiếng bánh xe gỗ nghiến trên đất tím. Tiếng thở dốc của lũ Tật Phong Mã. Nhịp tim bồn chồn của gã cầm xà mâu đi trước hắn.

Và... một thứ khác.

Cách đoàn xe 50 mét về hướng 3 giờ.

*Nhiễu động không gian. Năng lượng nhiệt thấp. Số lượng: 5. Không... 10... 20!*

"Có thứ gì đó đang bám theo." Trần Dương lẩm bẩm, âm lượng vừa đủ để tên cầm xà mâu nghe thấy.

Tên kia quay phắt lại, trợn mắt, ngậm điếu cỏ cắn nát. "Câm mồm! Đừng có trù ẻo. Mày Luyện Khí tầng chín còn tao Luyện Khí đỉnh phong đây chưa thấy gì mà mày..."

Trần Dương không để hắn nói hết.

"3... 2... 1."

RÚÚÚÚÚÚ!

Từ trong sương mù xám xịt bên phải, một bóng đen to bằng con nghé lao vút ra. Đó là một con nhện khổng lồ, bát túc lông lá sắc như dao, tám con mắt đỏ rực nhắm thẳng vào cỗ xe thứ tư.

Huyễn Sa Thù — Yêu thú cấp hai phòng ngự cực thấp nhưng nọc độc trí mạng và di chuyển lướt trong sương.

Không chỉ một con. Bốn phương tám hướng, tiếng ríu rít ghê rợn vang lên. Hàng chục con nhện khổng lồ phá sương lao vào đoàn người.

"MẸ KIẾP! YÊU THÚ PHỤC KÍCH! TRẬN HÌNH VÒNG TRÒN!" Đội phó Cuồng Đao gào khản cổ, vung thanh thanh long đao chém đứt làm đôi một con nhện lao tới đầu xe.

Đám dong binh hoảng loạn rút vũ khí.

Tên xà mâu trước mặt Trần Dương đâm loạn xạ về phía trước. Một con nhện lách qua mũi mâu, phun ra một luồng tơ trắng hếu dính chặt lấy mặt hắn.

"Á Á Á! Mắt tao!"

Độc tính trong tơ bắt đầu ăn mòn da thịt hắn tèo xèo.

Con nhện thứ hai lao thẳng vào vị trí phòng thủ đang hở của chiếc xe thứ tư.

Trần Dương không hoảng. Mọi thứ trong mắt hắn lúc này chạy chậm lại. Tốc độ xử lý của CPU đang ở mức tối đa.

*Phân tích mục tiêu: Yêu thú cấp hai. Giáp bụng là điểm yếu nhất (0.2 giây hở ra khi phi thân).*

Con nhện nhảy vồ lên.

Trần Dương tiến một nửa thân người. Bàn tay phải nắm chặt vỏ kiếm quấn vải.

*Hàm `executeKill()` called.*

"Phập!"

Không có ánh sáng kiếm khí loè loẹt. Không có chiêu thức kêu gọi tên nọ tên kia. Chỉ là một đường vỏ kiếm đâm chéo từ dưới lên góc 45 độ, chính xác đến từng milimet, đâm xuyên qua điểm mềm nhất dưới bụng con nhện khổng lồ, xuyên thẳng lên não nó.

Linh lực Trúc Cơ được nén lại tại mũi vỏ kiếm, phá hủy hoàn toàn lõi thần kinh của con yêu thú.

Con nhện chết ngay lập tức giữa không trung. Trần Dương xoay người, mượn đà ném cái xác bay ngược vào sương mù, đập trúng một con khác đang xông lên.

Toàn bộ quá trình tiêu tốn đúng 2% linh lực và 1.5 giây.

*Hiệu quả O(1). Perfect.*

Xung quanh, cuộc chiến đang là một mớ hỗn độn. Dong binh chém giết, la hét. Hai lão già áo tro Trúc Cơ sơ kỳ của cố chủ cũng đã ra tay, họ dùng linh phù hỏa hệ tạo thành những quả cầu lửa bảo vệ cỗ xe trung tâm. Lửa gặp sương mù tạo ra tiếng xèo xèo và lớp khói cay xè.

"Trần Ấn! Giữ cổng sau của xe tư!" Cuồng Đao gào lên từ phía xe ba, đao pháp chém rách gió nhưng cũng đang dần đuối sức vì số lượng nhện quá đông.

Trần Dương không đáp. Hắn giữ vị trí. Bất kỳ con nhện nào lọt qua hàng rào lao về chiếc xe thứ tư đều nhận một kết cục chớp nhoáng: Một cú điểm huyệt tử bằng vỏ kiếm. Tiết kiệm. Lạnh lùng. Bách phát bách trúng.

*Bug: Số lượng Huyễn Sa Thù trong chướng khí thường đi thành từng ổ nhỏ 5-10 con. Bầy đàn 50+ con thế này... là unnatural. Có ai thao túng thuật toán spawn của bầy nhện này.*

Trần Dương mở rộng linh thức lên 300 mét.

Xuyên qua lớp chướng khí, phía xa xa, hắn bắt được một tia linh lực con người. Âm u, ma quái. Một kẻ đang thổi một cây sáo xương, điều khiển bầy nhện.

*Trúc Cơ trung kỳ. Kẻ điều khiển thú.*

Đây không phải là yêu thú tình cờ tấn công. Đây là phục kích có tổ chức, nhằm vào hàng hóa của gã mập mập kia.

Trần Dương khẽ nhíu mày. Hắn không muốn liên lụy vào vụ rắc rối này, nhiệm vụ duy nhất của hắn là cross map. Nhưng nếu đoàn xe bị tiêu diệt, hắn đi một mình trong khu vực này sẽ rất tốn thì giờ.

Chiến trường dần bất lợi. Hai tên dong binh Luyện Khí tầng 8 đã chết, bị nhện cắn đứt đôi người.

Đoàn trưởng Huyết Lang — nãy giờ chưa ra tay — đột nhiên mở bừng mắt. Hắn rút hai thanh kiếm ở hông ra.

"Kẻ nào lén lút! Cút ra đây!" Đoàn trưởng hét lớn, hai đạo kiếm quang hình chữ X khổng lồ chém nát mười mấy con nhện trước mặt, xẻ đôi cả màng sương mù mờ mịt.

Từ trong sương, tiếng sáo xương im bặt. Một tiếng cười khùng khục vang lên.

"Huyết Lang... quả nhiên danh bất hư truyền. Nhưng chuyến hàng hôm nay, Vạn Độc Cốc tao xin nhận!"

Một bóng dáng quỷ dị lơ lửng bước ra khỏi màn sương. Một lão già gầy gò như bộ xương khô, bận áo xám xanh rách rưới, cổ quấn một con rắn đỏ rực. Kéo sau lưng lão là hàng ngàn con bọ cạp nhỏ màu tím bò lổn ngổn trên mặt đất, phát ra âm thanh lách cách rợn người.

Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong. Độc tu.

Sắc mặt gã cố chủ mập mạp nhợt nhạt hẳn, lùi lại núp sau lưng hai lão giả Trúc Cơ. Hai lão giả áo tro sắc mặt phòng thủ căng thẳng tột độ.

"Vạn Độc Cốc? Các ngươi vi phạm quy ước Tán Tu, dám cướp đường công khai?" Huyết Lang đoàn trưởng lạnh lùng chĩa kiếm về phía bộ xương khô.

"Quy ước? Ở Thiên Dặm Chướng Khí này, kẻ sống sót mới có quyền viết quy ước! Giết tụi mày, ai biết là tao làm ngẫu nhiên hay bầy nhện làm? Khà khà khà! Lên!"

Lão già thổi sáo. Bầy bọ cạp tím tuôn ra như một cơn sóng thủy triều.

*Tử La Hạt — chất độc ăn mòn diện rộng. Không thể đánh cận chiến.*

Trần Dương lùi lại sau một bước.

Huyết Lang bay lên không, hai thanh kiếm chém ra những vòng xoáy kiếm khí hòng ngăn cản luồng thủy triều độc. Hai đánh một, Trúc Cơ hậu kỳ (Huyết Lang) đối đầu Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong (Độc tu). Cảnh giới cao hơn đôi chút, nhưng thuộc tính độc và hoàn cảnh chiến đấu trong sương lại có lợi cho Vạn Độc Cốc.

Trần Dương quét mắt qua trận địa.

*Đội dong binh đang lo rải thuốc tránh độc, mất sức chiến đấu. Hai tay Trúc Cơ áo tro đang run, kỹ năng quá tệ, chỉ lo bảo vệ lão mập. Nếu Huyết Lang thua, cả team wipe out.*

Hắn liếc nhìn lão già Độc tu. Lão đang bay lơ lửng, liên tục thổi sáo điều khiển bọ cạp đè bẹp phòng tuyến của Huyết Lang. Lão quá tự tin, bỏ qua việc phòng thủ sau lưng.

*System flaw detected. No firewall on the backup port.*

Trần Dương đưa ngón trỏ phải gõ nhẹ vào vỏ kiếm.

*Cần một patch khẩn cấp. Không lộ thân phận. Phải nhanh!*

Hắn hòa mình vào một lớp sương xám trôi qua cỗ xe. Vận dụng Vạn Pháp Kiếm Quyết — Block "Thanh Phong" tốc độ tối đa kết hợp với Block "U Mộc" (học từ Hắc Phong Sơn) để triệt tiêu toàn bộ sinh khí. Trong 0.5 giây, Trần Dương không khác gì một cái bóng không tồn tại trong data của thế giới.

Hắn biến mất khỏi hàng ngũ dong binh.

Lão già Độc tu đang cười đắc ý, bỗ bỗng thấy một cơn gió lạnh phớt qua sau gáy.

Cảnh báo sinh tử của Trúc Cơ kỳ bật lên, nhưng quá muộn.

Tại điểm nếp gấp của luồng sương ngay phía sau lưng lão, một ngón tay thon dài phóng ra.

Không phải kiếm. Chỉ là một luồng kiếm khí ngưng đọng tột độ ở đầu ngón tay — như một viên đạn súng trường nén bằng áp suất linh lực.

"Xoẹt!"

Luồng kiếm khí xuyên thủng màng bảo vệ vòng ngoài của lão già Độc tu dễ như xé giấy, xuyên xéo từ lưng phải lên ngực trái, cắt đứt hoàn toàn một đường linh mạch chính của lão.

"Á Á Á Á!" Lão già rống lên thảm thiết, phun ra một ngụm máu đen ngòm, rớt sầm xuống đất. Tiếng sáo ngừng hoạt động.

Bầy bọ cạp và nhện mất chỉ huy, lập tức hỗn loạn, cắn xé lẫn nhau rồi bò tứ tán biến mất vào sương mù.

Đoàn trưởng Huyết Lang — đang chật vật chống đỡ chuẩn bị xuất tuyệt chiêu — sững sờ dừng lại, thở dốc.

Lão Độc tu dưới đất giãy giụa, ôm ngực kinh hoàng tột độ nhìn màn sương trống không. Lão không thấy ai! Đòn tấn công như từ hư vô đánh tới! Một cường giả Kim Đan ẩn nấp?!

"Tiền bối... Vạn Độc Cốc có mắt không tròng..." Lão già Độc tu dập đầu liên tục, rồi không màn đến thân thể trọng thương, dùng huyết độn trốn chạy như điên vào màng sương đen.

Huyết Lang không đuổi theo, vì hắn cũng không biết chuyện gì vừa xảy ra. Cảnh giác nhìn quanh quẩn sương mù, cung kính chắp tay: "Đa tạ cao nhân ra tay tương trợ! Huyết Lang xin ghi nhớ ân đức!"

Chỉ có tiếng gió rít.

Sau cỗ xe thứ tư, Trần Dương bước ra từ sau bánh xe lớn, phủi phủi bụi trên áo, tỏ vẻ vừa nấp kỹ sau trận đánh.

Còn một thằng nhóc Luyện Khí đang run rẩy sau xe. Trần Dương nhếch mép.

*Patch applied successfully. System restored to normal state.*

"Kiểm tra thương vong! Tiếp tục lên đường! Rời khỏi chỗ này ngay!" Huyết Lang hoàn hồn, quát lớn đội ngũ.

Cuộc hành trình vào sâu trong Thiên Dặm Chướng Khí lại tiếp tục. Chỉ có Huyết Lang thỉnh thoảng liếc nhìn ra phía sau đoàn người, trong mắt đầy nghi hoặc xen lẫn kính sợ.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí