Chương 1: Kiếm Trên Đỉnh Núi
Đêm ấy, trăng máu treo lơ lửng trên đỉnh Vân Sơn.
Lâm Phong mười sáu tuổi, mồ côi từ nhỏ, được sư phụ Giác Hải — trụ trì chùa Thiên Ân — nuôi dưỡng từ khi còn đỏ hỏn. Cậu không biết cha mẹ mình là ai, không có họ hàng, không có quá khứ. Chỉ có ngọn núi, ngôi chùa cổ, và tiếng kinh kệ mỗi sáng sớm.
Nhưng đêm nay khác.
Cậu tỉnh giấc vì một tiếng gọi — không phải tiếng người, mà là tiếng rung ngân của kim loại, vang vọng trong đầu như tiếng chuông chùa nhưng sắc hơn, lạnh hơn. Tiếng gọi kéo cậu ra khỏi giường, qua hành lang tối, lên con đường mòn dẫn đến đỉnh núi.
Sư phụ cấm lên đỉnh núi. Luôn luôn cấm. "Trên đó có thứ không nên đánh thức," người nói, mỗi khi Lâm Phong hỏi. "Con chưa đủ duyên."
Nhưng tiếng gọi không cho cậu lựa chọn. Chân cậu bước đi như có người điều khiển, mắt mở to trong bóng tối, tim đập nhịp nhịp theo nhịp rung của kim loại vô hình.
Đỉnh Vân Sơn là một bãi đá phẳng, bao quanh bởi vách đá dựng đứng. Giữa bãi đá, một phiến đá lớn, và cắm trên phiến đá — một thanh kiếm.
Thanh kiếm dài ba thước, lưỡi mỏng như lá liễu, chuôi quấn dây da đã mục nát theo thời gian. Nhưng lưỡi kiếm — lưỡi kiếm tỏa sáng. Ánh sáng xanh lam nhạt, không chói mắt nhưng xuyên thấu bóng tối, chiếu rọi cả đỉnh núi.
Lâm Phong đứng đó, nhìn thanh kiếm, và thanh kiếm nhìn lại cậu.
Cậu hiểu — bằng trực giác, bằng thứ gì đó sâu hơn lý trí — rằng thanh kiếm này đã chờ cậu. Không phải bất kỳ ai khác. Cậu.
Cậu đưa tay ra. Ngón tay chạm vào chuôi kiếm.
Thế giới nổ tung.
Không phải thế giới thật — mà thế giới trong đầu cậu. Hàng ngàn hình ảnh tuôn trào như thác lũ: một người đàn ông mặc bạch y, đứng trên đỉnh núi, kiếm trong tay, chém một nhát — và cả dãy núi đối diện sụp đổ. Cùng người đàn ông ấy, ngồi thiền trong động đá, kinh mạch phát sáng, nội lực cuồn cuộn như sóng biển. Rồi chiến trường — ngàn người xung trận, kiếm khí tung hoành, máu nhuộm đỏ đất trời.
Và cuối cùng, một giọng nói. Trầm, già nua, nhưng mạnh mẽ không tưởng:
"Ta là Mộ Dung Vân — Kiếm Thánh đời thứ nhất. Ngươi là kẻ kế thừa. Hãy nhận lấy kiếm pháp của ta. Hãy tìm sáu mảnh bản đồ. Hãy mở cánh cửa Thiên Đế."
Lâm Phong ngã quỵ. Đầu cậu đau như bị xé ra, trí nhớ ngoại lai tràn ngập — chiêu thức, bí kíp, kinh nghiệm chiến đấu tích lũy cả đời của một kiếm sĩ huyền thoại. Cậu không thể tiêu hóa hết — chưa thể — nhưng nền tảng đã có.
Trong tay cậu, thanh kiếm ngừng phát sáng. Nó trở nên bình thường — chỉ là một thanh kiếm cổ, nặng trĩu, lạnh ngắt.
Nhưng Lâm Phong biết nó không bình thường. Và cậu cũng không còn bình thường nữa.
"Phong nhi!"
Tiếng sư phụ. Giác Hải đứng ở rìa bãi đá, áo cà sa phấp phới trong gió đêm, khuôn mặt già nua đầy kinh hoàng.
"Con... con đã rút kiếm ra."
"Sư phụ, con—"
"Không cần giải thích." Giác Hải nhắm mắt, thở dài — tiếng thở dài của người đã chờ đợi điều không thể tránh suốt mười sáu năm. "Ta biết ngày này sẽ đến. Kiếm Vân Sơn đã chọn chủ."
"Kiếm Vân Sơn?"
"Thanh kiếm của Kiếm Thánh Mộ Dung Vân. Ta phong ấn nó trên đỉnh núi này từ trước khi con sinh ra. Để chờ." Giác Hải mở mắt, nhìn cậu — ánh mắt vừa đau đớn vừa tự hào. "Để chờ con."
"Nhưng sư phụ... tại sao là con? Con chỉ là một đứa mồ côi. Con không biết võ, không có nội lực, không—"
"Con có thứ quý giá hơn nội lực." Giác Hải bước đến, đặt tay lên vai cậu. "Con có tấm lòng. Kiếm Vân Sơn không chọn kẻ mạnh nhất. Nó chọn kẻ xứng đáng nhất."
Trăng máu lặn dần. Bình minh ló rạng trên đỉnh Vân Sơn.
Lâm Phong cầm thanh kiếm cổ, đứng bên sư phụ già, và nhìn xuống giang hồ bao la trải dài dưới chân núi.
Cuộc đời cậu vừa thay đổi mãi mãi.