Chương 33: Hy Sinh
Lâm Hạo Thiên đánh Chu Thiên Hành — ngang sức, dù thương nặng.
Nhưng cái giá là thương thế cũ tái phát. Máu ho ra, nội lực suy giảm.
"Sư phụ!" Tiểu Kiếm muốn lao đến nhưng bị ba ma tu Trúc Cơ tầng 7 chặn lại.
Chu Thiên Hành thấy cơ hội, tập trung sát chiêu.
"Hắc Viêm Kiếm!"
Lửa đen bao phủ kiếm, chém xuống Lâm Hạo Thiên.
Lâm Hạo Thiên không né. Thay vào đó, ông rút thanh kiếm cuối cùng trong người — một thanh kiếm ngắn, giấu dưới áo.
"Đây là kiếm sư phụ ta truyền lại. Thanh Liên Kiếm — bản gốc."
Ông ôm kiếm lao thẳng vào Chu Thiên Hành.
Hai kiếm đâm nhau. Thanh Liên Kiếm xuyên qua vai Chu Thiên Hành. Hắc Viêm Kiếm xuyên qua ngực Lâm Hạo Thiên.
"SƯ PHỤ!!!"
Tiểu Kiếm gào thét. Tiểu Mộc bùng nổ kiếm quang, quét sạch ba ma tu chặn đường.
Nàng lao đến, đỡ lấy sư phụ. Lâm Hạo Thiên nằm trong tay nàng, máu thấm ướt áo.
"Con... bé..." Ông mỉm cười yếu ớt. "Kiếm... đạo... của con... mới bắt đầu..."
Nước mắt Tiểu Kiếm rơi. "Sư phụ đừng nói nữa! Cầm cự đi, có đan dược!"
"Nghe ta nói." Lâm Hạo Thiên nắm tay nàng. "Cửu Thiên Kiếm... mảnh thứ ba... ở Thiên Sơn phía bắc... Mảnh thứ tư... sư phụ giấu trong thanh Tiểu Mộc... hãy dùng máu kích hoạt..."
Ông ho ra máu, ánh mắt mờ dần.
"Con... là niềm tự hào... của ta..."
Tay ông buông.
Sư phụ Lâm Hạo Thiên — người đã nuôi nàng, dạy nàng, yêu thương nàng như con gái ruột — đã ra đi.
Tiểu Kiếm ôm sư phụ, gào khóc giữa chiến trường.
Tiểu Mộc rung lên bi thương, phát ra tiếng rền vọng khắp tông môn.
Rồi — nàng đứng dậy.
Đôi mắt khô khan. Kiếm ý bùng nổ.
Không phải kiếm ý tầng sơ nữa. Mà là kiếm ý tầng trung — chỉ có thể đạt được khi trải qua mất mát sâu thẳm nhất.
Tiểu Mộc trong tay sáng rực, vân kiếm hiện lên hoàn chỉnh.
Và bên trong thanh kiếm — mảnh thứ tư đang thức tỉnh.