Chương 3: Trấn Nhỏ Dưới Chân Núi
Linh Sơn trấn — một thị trấn nhỏ nằm dưới chân dãy Thanh Vân, là nơi tu sĩ và phàm nhân giao thương.
Quán trà Lão Mã nằm ở góc phố phía đông, không lớn nhưng luôn đông khách. Lý do rất đơn giản: trà rẻ, tin nhiều.
Lâm Thanh Nguyệt — giờ đây tự xưng là "A Nguyệt", một nữ tu sĩ lang thang — ngồi ở góc quán, lặng lẽ lắng nghe.
"Nghe nói chưa? Thanh Vân Tông sắp tổ chức đại hội thu đồ đệ!"
"Thật giả? Mấy năm rồi họ không mở cửa nhận người ngoài mà."
"Lần này khác. Nghe đồn đại đệ tử chết rồi, tông môn thiếu người tài. Đại trưởng lão Chu Thiên Hành đích thân đề xuất."
"Chu Thiên Hành? Ông ta mấy năm nay lên chức dữ lắm. Nghe nói sắp tranh chức Chưởng môn."
Lâm Thanh Nguyệt khẽ nheo mắt.
Đại hội thu đồ đệ. Chu Thiên Hành đề xuất.
Lão ta đang lợi dụng cái chết của nàng để mở rộng thế lực.
Nếu nhận được nhiều đệ tử mới, đều do lão ta chọn lọc, lão sẽ xây dựng một phe cánh trung thành trong tông môn. Đến lúc đó, ngay cả sư phụ nàng — Chưởng môn Lâm Hạo Thiên — cũng khó lòng chống đỡ.
"Sư phụ..."
Nàng thầm gọi, lòng nhói đau.
Lâm Hạo Thiên là người nhặt nàng về từ nhỏ, nuôi dạy thành tài. Ông ấy coi nàng như con gái ruột. Khi nghe tin nàng "chết", chắc hẳn ông ấy đau lòng lắm.
Nhưng nàng chưa thể trở về.
Trở về lúc này, khi chưa có bằng chứng, chưa đủ thực lực — chỉ là tự đưa đầu vào bẫy.
Chu Thiên Hành và Tống Nhược Vi đã lên kế hoạch một lần. Chúng sẵn sàng lên kế hoạch lần hai.
"Tiểu nhị, tính tiền."
Nàng đặt mấy đồng bạc lên bàn, đứng dậy.
Vừa bước ra cửa, nàng dừng lại.
Trước mặt, giữa đường phố, một nhóm năm người đang vây quanh một thiếu niên.
Thiếu niên khoảng mười lăm mười sáu, mặc thô bố đã sờn rách, tay ôm chặt một thanh kiếm gỗ. Khuôn mặt dù bầm tím nhưng đôi mắt sáng rực, cương quyết không lùi.
"Ta đã nói, ta không bán thanh kiếm này!"
Giọng thiếu niên vang vọng, dù run nhưng không hề yếu đuối.
Năm người kia mặc đồng phục xanh đậm — trang phục ngoại môn của Thanh Vân Tông.
"Nhóc con, thanh kiếm gỗ có gì mà giữ? Bằng nhau mà, ta cho ngươi hai lượng bạc, mua được mười thanh kiếm gỗ."
Người cầm đầu, một gã tu sĩ Luyện Khí trung kỳ, cười nhạt.
"Không cần."
Thiếu niên ôm kiếm chặt hơn.
"Đây là kiếm cha ta để lại."
Gã tu sĩ mất kiên nhẫn, tiến lên một bước, linh lực phát ra áp chế.
Luyện Khí trung kỳ — đối với phàm nhân, đó là áp lực khiến chân run, đầu gối muốn quỳ.
Nhưng thiếu niên vẫn đứng.
Đầu gối run rẩy, mồ hôi lạnh toát, nhưng vẫn đứng.
Lâm Thanh Nguyệt dừng bước.
Ánh mắt nàng nhìn thiếu niên, bất giác nhớ đến chính mình ngày xưa. Cũng là một đứa trẻ không cha không mẹ, ôm một thanh kiếm cũ, kiên quyết không cúi đầu.
Ngày ấy, sư phụ đã cứu nàng.
Hôm nay...
"Xin hỏi..."
Nàng cất tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng.
Năm gã tu sĩ quay đầu lại.
"Thanh Vân Tông dạy đệ tử cướp đồ của trẻ con à?"
Câu nói nhẹ bẫng, nhưng sắc như lưỡi kiếm.
Gã cầm đầu nhíu mày.
"Ngươi là ai? Đây là chuyện của Thanh Vân Tông, ngoại nhân tránh ra."
"Ta chỉ là một khách qua đường."
Lâm Thanh Nguyệt mỉm cười.
"Nhưng ta không thích nhìn kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu."
"Ngươi!"
Gã tu sĩ tức giận, vung tay đánh ra một chưởng. Linh lực ngưng tụ thành một luồng gió sắc bén, nhắm thẳng vào Lâm Thanh Nguyệt.
Luyện Khí trung kỳ. Một chiêu như vậy có thể hạ gục phàm nhân.
Nhưng đối với Kim Đan sơ kỳ?
Lâm Thanh Nguyệt chỉ khẽ phẩy tay.
Một luồng kiếm khí vô hình phóng ra — không ồn ào, không hào nhoáng. Chỉ là một tia sáng bạc lướt qua.
Luồng gió sắc bén tan biến.
Gã tu sĩ cảm thấy tay mình tê rần, kinh hãi lùi lại hai bước.
"Ngươi... ngươi là ai?!"
Bốn gã còn lại cũng biến sắc mặt, bản năng tu sĩ cho chúng biết — người phụ nữ trước mặt mạnh hơn chúng rất, rất nhiều.
"Ta đã nói. Khách qua đường."
Lâm Thanh Nguyệt nhìn chúng, ánh mắt bình thản nhưng ẩn chứa uy áp khiến năm gã tu sĩ cảm thấy lạnh sống lưng.
"Đi đi."
Hai chữ nhẹ nhàng.
Năm gã tu sĩ nhìn nhau, không dám nói thêm nửa lời, xoay người bỏ chạy.
Thiếu niên nhìn Lâm Thanh Nguyệt bằng đôi mắt sáng rực.
"Đa tạ tiền bối cứu mạng!"
Cậu quỳ xuống, cúi đầu chắp tay.
"Đứng lên."
Lâm Thanh Nguyệt nói.
"Ta không cứu ngươi. Ngươi tự cứu mình. Nếu ngươi quỳ xuống lúc nãy, ta đã không ra tay."
Thiếu niên ngơ ngác, rồi hiểu ra. Cậu đứng dậy, ngẩng đầu.
"Tiền bối, ta tên Tiểu Kiếm. A không, tên thật là Diệp Kiếm Thành. Mọi người gọi ta là Tiểu Kiếm."
Cậu gãi đầu, hơi ngượng ngùng.
"Tiểu Kiếm."
Lâm Thanh Nguyệt nhìn thanh kiếm gỗ trong tay cậu. Bình thường thì chỉ là gỗ. Nhưng kiếm linh trong người nàng rung động nhẹ.
Thanh kiếm gỗ này không đơn giản.
"Cha ngươi... là ai?"
Thiếu niên cúi đầu, giọng trầm hẳn.
"Cha ta tên Diệp Vô Danh. Cha ta là một kiếm khách lang thang. Cha ta đã mất khi ta còn nhỏ."
Diệp Vô Danh.
Lâm Thanh Nguyệt không nhận ra cái tên này. Nhưng kiếm linh lại rung động mạnh hơn.
Có liên quan gì đến vị Kiếm Thần ngàn năm trước chăng?
Nàng nhìn thiếu niên — gầy gò, rách rưới, nhưng đôi mắt kiên định.
"Ngươi muốn tu luyện không?"
Thiếu niên ngẩn ra.
"Tu... tu luyện?"
"Ta hỏi, ngươi muốn hay không."
"Muốn!"
Cậu hét lên không do dự, đôi mắt bừng sáng.
"Từ nhỏ ta đã muốn! Nhưng ta không có linh căn, không tông phái nào nhận ta."
Lâm Thanh Nguyệt khẽ cười.
"Ai nói ngươi không có linh căn?"
Nàng chạm nhẹ vào trán thiếu niên. Kiếm linh phóng ra một tia sáng nhỏ, thăm dò cơ thể cậu.
Một lúc sau, nàng rút tay về, ánh mắt có chút kinh ngạc.
Không phải không có linh căn. Mà là linh căn bị phong ấn. Một phong ấn rất tinh vi, rất cổ xưa, rất... quen thuộc.
Phong cách của vị Kiếm Thần.
"Thú vị."
Nàng thầm thì.
"Đi theo ta."
Nàng quay lưng bước đi.
Diệp Kiếm Thành — Tiểu Kiếm — vội vàng ôm thanh kiếm gỗ chạy theo.
"Tiền bối! Tiền bối đi đâu?"
"Đi tìm câu trả lời."
Lâm Thanh Nguyệt nhìn về phía dãy núi xa xa, nơi ẩn chứa di tích của vị Kiếm Thần.
Câu trả lời về kiếm linh. Về thanh kiếm gỗ. Về Diệp Vô Danh.
Và về lý do tại sao, trong tất cả mọi người, kiếm linh lại chọn nàng.
Gió thổi mạnh, tung bay mái tóc dài của nàng.
Hai bóng người — một lớn một nhỏ — khuất dần vào con đường mòn dẫn sâu vào rừng núi.
Câu chuyện, mới chỉ bắt đầu.