Chương 22: Đột Phá Trúc Cơ
Ba ngày bế quan.
Tiểu Kiếm ngồi trong tĩnh thất đặc biệt do tông chủ Vân Thanh Tử chuẩn bị — Linh Khí Trận, tập trung linh khí gấp mười lần bình thường.
"Con bé này có thiên phú." Vân Thanh Tử nói với Lâm Hạo Thiên. "Cho nó thử. Nếu thất bại, ít nhất cũng học được."
Ngày thứ nhất. Tiểu Kiếm vận hành Thanh Liên kiếm quyết, dẫn linh khí vào kinh mạch. Đau. Kinh mạch như bị xé toạc.
Luyện Khí tầng 7... tầng 8... tầng 9... đỉnh phong.
Đêm xuống. Nàng cắn răng, mồ hôi ướt đẫm.
Tiểu Mộc nằm trên đùi nàng, tỏa ra luồng khí ấm áp, giúp giảm đau.
"Cảm ơn, Tiểu Mộc." Nàng thì thầm.
Ngày thứ hai. Linh khí bắt đầu tích tụ ở đan điền. Tiểu Kiếm cảm nhận rõ ràng — bức tường ngăn cách Luyện Khí và Trúc Cơ.
Bức tường đó giống như một ngọn núi. Những người bình thường cần vài tháng, thậm chí vài năm để phá vỡ.
Nhưng Tiểu Kiếm có hai thứ người khác không có: Kiếm ý, và Tiểu Mộc.
Nàng hướng kiếm ý vào đan điền, như dùng kiếm chém xuyên bức tường.
RẮC.
Vết nứt đầu tiên xuất hiện.
Ngày thứ ba, rạng sáng.
Tiểu Kiếm hô lớn, kiếm ý bùng nổ. Bức tường vỡ tan.
Linh khí ào ạt tràn vào, biến đổi cơ thể. Từng kinh mạch được mở rộng, từng tế bào được cường hóa.
Trúc Cơ tầng 1.
Tiểu Mộc rung lên vui mừng, bay vòng quanh tĩnh thất.
Tiểu Kiếm mở mắt, cảm nhận sức mạnh mới. Thân thể nhẹ hơn, giác quan nhạy hơn, linh lực dồi dào hơn gấp bội.
"Xong rồi." Nàng mỉm cười.
Bên ngoài tĩnh thất, Lâm Hạo Thiên đã đứng chờ. Ông nhìn con gái nuôi, mắt rưng rưng.
"Ba ngày đột phá Trúc Cơ. Con bé này..." Ông lắc đầu cười.
Trần Phong xông tới ôm chầm. "Tiểu Kiếm! Ngươi điên thật! Ba ngày?!"
"Buông ra, đau lắm." Nàng cười.
Cô Phong đứng xa hơn, gật đầu hài lòng.
"Trúc Cơ rồi. Giờ ngươi đủ tư cách bước vào bí cảnh."
Nhưng niềm vui chưa kịp tan thì tiếng chuông cảnh báo vang lên — ba hồi liên tục.
Tiểu Kiếm biết tiếng chuông đó. Cảnh báo cấp cao nhất.
"Có kẻ... tập kích Thiên Vân Đài."
Bầu trời bỗng tối sầm. Một bóng đen khổng lồ che khuất mặt trời.
Ma Tông. Đến thật sự rồi.