Chương 19: Đấu Đài
Đấu đài 16 người — vòng loại trừ trực tiếp.
Bốc thăm. Tiểu Kiếm rút được số 3.
Đối thủ: Đinh Thiên Lôi, Lôi Hỏa Tông. Trúc Cơ tầng 3. Chuyên lôi pháp.
Sấm sét ầm ầm trên đài. Đinh Thiên Lôi phóng ra ba đạo lôi phù, ánh sáng chói lóa.
Tiểu Kiếm xoay Tiểu Mộc, tạo lá chắn kiếm khí. Lôi điện đánh vào, tay nàng tê dại.
"Kiếm gỗ chắn sét?" Đinh Thiên Lôi cười lớn. "Thú vị!"
Hắn tập trung hết linh lực, hô lớn: "Thiên Lôi Chưởng!"
Một khối sét khổng lồ giáng xuống.
Tiểu Kiếm biết không thể chắn cứng. Nàng phóng mình lên cao, dùng Tiểu Mộc làm điểm tựa xoay người giữa không trung.
Sét đánh trượt, phá nát mặt đài.
Tiểu Kiếm rơi xuống sau lưng đối thủ, đâm một kiếm chính xác vào huyệt đạo.
Đinh Thiên Lôi đông cứng, linh lực bị phong tỏa trong ba giây.
Ba giây đủ rồi.
Tiểu Kiếm tung ra liên hoàn kiếm — bảy kiếm liên tiếp, mỗi kiếm đánh vào một huyệt đạo khác nhau.
Đinh Thiên Lôi ngã xuống đài.
"Thắng!"
Khán đài chấn động. Luyện Khí tầng 6 hạ Trúc Cơ tầng 3.
Vòng tám. Đối thủ: Hứa Vân Nhi, Bách Hoa Cung. Trúc Cơ tầng 4. Sư tỷ của cô gái mà Tiểu Kiếm đã thắng ở vòng loại.
Hứa Vân Nhi không dùng độc phấn. Nàng ta dùng hoa liên — sen vàng bay lượn, mỗi cánh hoa sắc như dao.
Trận đấu kéo dài nhất từ đầu đại hội. Ba mươi chiêu qua lại.
Tiểu Kiếm bị cắt ở vai, máu thấm áo. Nhưng nàng không lùi.
"Ngươi giỏi hơn ta tưởng." Hứa Vân Nhi thừa nhận.
Tiểu Kiếm cười. "Sư tỷ cũng vậy."
Rồi nàng nhắm mắt. Khi mở ra, đôi mắt sáng rực — kiếm ý.
Kiếm ý tầng sơ — hiểu được ý chí của kiếm.
Tiểu Mộc tỏa sáng xanh biếc. Kiếm và người hợp nhất.
Một kiếm. Chỉ một kiếm.
Hoa sen vỡ tan. Hứa Vân Nhi lùi sáu bước, kinh hãi nhìn Tiểu Kiếm.
"Kiếm... kiếm ý? Nàng mới Luyện Khí mà đã có kiếm ý?"
Tiểu Kiếm hổn hển, gần kiệt sức. "May mắn thôi."
Bốn người vào bán kết. Tiểu Kiếm nhìn danh sách:
1. Lâm Thanh (Thanh Vân Tông) 2. Cô Phong (Hàn Phong Các) 3. Mặc Diễn (Huyền Minh Tông) 4. Lý Hạo (Thiên Kiếm Tông)
Đối thủ bán kết của Tiểu Kiếm: Mặc Diễn.
Nàng nhìn gã áo đen. Hắn mỉm cười lạnh lùng, ánh mắt đen thẫm như vực sâu.
Tiểu Mộc rung lên dữ dội — không phải sợ hãi, mà là tức giận.