Chương 12: Tiểu Mộc Thức Tỉnh

~3 phút đọc 478 từ

Ba ngày sau vụ xâm nhập Hàn Phong Các.

Tiểu Kiếm tu luyện như điên.

Nàng biết Tống Nhược Vi đã phát hiện dấu vết. Dù chưa biết kẻ xâm nhập là ai, nhưng an ninh quanh Hàn Phong Các tăng gấp đôi.

Cơ hội cứu sư phụ sẽ khó hơn.

Nhưng nàng có thông tin mới: Cửu Thiên Kiếm Quyết. Sư phụ biết bí quyết này, và Chu Thiên Hành muốn cướp.

"Tiểu Mộc, ngươi có liên quan đến Cửu Thiên Kiếm không?"

Mộc Kiếm Thai nằm yên.

Không phản ứng.

Lạ. Bình thường Tiểu Mộc luôn rung khi nàng nói chuyện.

Tiểu Kiếm nhíu mày, đặt tay lên thân kiếm gỗ.

Và nàng cảm nhận —

Một luồng ký ức.

Không phải ký ức của nàng.

Hình ảnh mờ ảo: chín thanh kiếm bay trên trời, hợp nhất thành một. Ánh sáng chói lòa. Kiếm khí xé nát không gian.

Rồi — kiếm vỡ. Chín mảnh bay tứ phương.

Một mảnh — rơi xuống rừng.

Rừng nơi nàng lớn lên.

Tiểu Mộc chính là một phần của Cửu Thiên Kiếm!

Tiểu Kiếm mở mắt, thở gấp.

"Tiểu Mộc... ngươi là mảnh kiếm?"

Mộc Kiếm Thai rung nhẹ. Buồn bã.

Và nàng hiểu.

Sư phụ tìm thấy mảnh kiếm trong rừng, rèn lại thành Mộc Kiếm Thai. Không phải kiếm bình thường — là thần kiếm thái cổ.

Chu Thiên Hành muốn Cửu Thiên Kiếm Quyết vì hắn biết. Hắn muốn thu thập tất cả mảnh kiếm, khôi phục thần kiếm.

Và sư phụ — thà chết chứ không giao.

"Tiểu Mộc, ta sẽ bảo vệ ngươi. Và cứu sư phụ."

Mộc Kiếm Thai rung — lần này khác. Mạnh. Ấm.

Và nàng cảm nhận linh lực trong người bỗng cuộn lên.

Luyện Khí tầng 3... tầng 4...

Đau! Kinh mạch giãn nở. Linh khí ào ào chảy vào đan điền.

Tầng 4!

Tiểu Kiếm nắm chặt Mộc Kiếm Thai, chịu đựng cơn đau đột phá.

Mười phút sau, mọi thứ lắng xuống.

Luyện Khí tầng 4. Và — Tiểu Mộc trên tay nàng có chút khác.

Thân kiếm gỗ xuất hiện những đường vân sáng mờ, như mạch máu.

Tiểu Mộc đang thức tỉnh.

Chưa hoàn toàn. Nhưng bắt đầu.

"Tốt."

Tiểu Kiếm mỉm cười — lần đầu tiên sau nhiều ngày.

"Ngươi và ta, cùng mạnh lên."

---

Phía bên kia tông môn, Tống Nhược Vi đứng trước Chu Thiên Hành.

"Bẩm trưởng lão, có người xâm nhập Hàn Phong Các đêm đó. Cửa ngục bị mở bằng ngọc truyền lệnh."

Chu Thiên Hành khựng lại.

"Ngọc truyền lệnh? Của ta?"

"Dạ. Cái mà... bị mất khi Cô Phong trốn thoát."

Chu Thiên Hành đập bàn.

"Tìm! Tìm cho ta biết ai đang giữ ngọc đó!"

"Vâng."

Tống Nhược Vi cúi đầu.

Và trong bóng tối, bánh răng số phận bắt đầu quay nhanh hơn.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí