Chương 10: Kế Hoạch

~4 phút đọc 777 từ

Hang đá sâu trong rừng.

Lâm Thanh Nguyệt và Cô Phong ngồi đối diện, ánh lửa lung linh chiếu lên hai khuôn mặt.

"Nói đi. Ngươi biết gì về Chu Thiên Hành?"

Cô Phong nhấp một ngụm rượu.

"Ta là thợ săn bảo vật, chuyên tìm di tích cổ để bán cho tông phái. Ba tháng trước, ta phát hiện một di tích cổ ở phía nam dãy Thanh Vân — nghi là của vị Kiếm Thần ngàn năm trước."

Lâm Thanh Nguyệt nhíu mày. Lại là Kiếm Thần.

"Ta đến Thanh Vân Tông bán tin. Chu Thiên Hành rất quan tâm, mua tin, rồi cử ta dẫn đường. Nhưng khi vào di tích, lão phát hiện bên trong không có bảo vật — chỉ có một bức bích họa cổ."

"Bích họa vẽ gì?"

"Vẽ vị Kiếm Thần... và một phụ nữ."

Cô Phong nhìn nàng.

"Phụ nữ trong bích họa mặc Chưởng môn phục của Thanh Vân Tông. Bên dưới có dòng chữ cổ: 'Kiếm linh truyền thừa, chỉ dành cho Chưởng môn đích truyền.'"

Lâm Thanh Nguyệt sững sốt.

Kiếm linh... là di sản Chưởng môn đích truyền?

Nghĩa là kiếm linh đáng lẽ phải thuộc về sư phụ Lâm Hạo Thiên — chưởng môn đời thứ mười bảy.

Và nó đã chọn nàng — đệ tử yêu của Chưởng môn.

"Chu Thiên Hành thấy bích họa, lập tức đổi sắc mặt."

Cô Phong tiếp tục.

"Lão hiểu rằng, nếu Chưởng môn biết về kiếm linh, lão sẽ không bao giờ có cơ hội cướp ngôi. Lão muốn tìm kiếm linh trước."

"Vì vậy lão hại ta."

Lâm Thanh Nguyệt nói bình thản.

Cô Phong ngạc nhiên nhìn nàng.

"Hại ngươi?"

Lâm Thanh Nguyệt do dự một lát, rồi quyết định.

Nàng cần đồng minh. Và Cô Phong đã cho thấy mình không phải người xấu.

"Ta là Lâm Thanh Nguyệt."

Nàng xóa thuật biến dung.

Khuôn mặt thật hiện ra — thanh tú, lạnh lùng, đôi mắt sáng như sao.

Cô Phong trợn mắt.

"Thanh Kiếm Tiên Tử? Ngươi... ngươi chưa chết?"

"Tống Nhược Vi đâm kiếm vào lưng ta, đẩy xuống vực Vong Hồn. Chu Thiên Hành đứng sau tất cả."

Nàng kể ngắn gọn những gì đã xảy ra.

Cô Phong im lặng hồi lâu.

"Ngươi tìm được kiếm linh ở đáy vực."

"Đúng."

"Kiếm linh Chưởng môn đích truyền... thảo nào kiếm khí của ngươi thuần khiết như vậy."

Anh ta gật đầu, ánh mắt thay đổi hoàn toàn.

"Vậy kế hoạch của ngươi là gì?"

Lâm Thanh Nguyệt nhìn vào lửa.

"Bước một: Tiểu Kiếm gia nhập tông môn, làm mắt trong. Đã xong."

"Bước hai: Tìm bằng chứng Chu Thiên Hành mưu phản. Mảnh ngọc truyền lệnh của sư phụ ở vực Vong Hồn là một, nhưng chưa đủ."

"Bước ba: Giải cứu sư phụ. Ông ấy bế quan một tháng rồi, ta nghi lão Chu đang nhốt ông ấy."

"Bước bốn: Vạch trần tất cả trước toàn tông môn."

Cô Phong gật đầu.

"Bước hai, ta có thể giúp. Di tích có bích họa là chứng cứ lão ta biết về kiếm linh. Nhưng lão đã phong tỏa nơi đó."

"Ta cần ngươi dẫn đường."

"Được. Nhưng ít nhất phải có Kim Đan hậu kỳ mới vượt qua phong ấn của lão."

Lâm Thanh Nguyệt gật đầu.

"Cho ta thêm một tháng."

Cô Phong nhìn nàng, có chút không tin.

"Một tháng? Ngươi mới Kim Đan trung kỳ."

"Ta có kiếm linh."

Nàng nói đơn giản.

Cô Phong nhìn ánh mắt kiên quyết của nàng, không hỏi thêm.

"Được. Một tháng sau, ta đợi ngươi ở cổng nam rừng thần mộc."

Hai người bắt tay.

Bàn tay nàng lạnh.

Bàn tay anh ta ấm.

Cả hai đều hơi sững lại, rồi nhanh chóng rút tay.

"Đi nghỉ đi."

Lâm Thanh Nguyệt quay đi, ánh lửa che khuất biểu cảm trên mặt nàng.

Cô Phong nhìn theo, lần đầu tiên trong nhiều năm, anh cảm thấy —

Con đường phía trước không còn cô độc.

---

Đêm khuya, Lâm Thanh Nguyệt ngồi trên đỉnh cây cao nhất, nhìn vầng trăng sáng.

Mười chương đầu tiên của cuộc đời mới.

Nàng đã có đệ tử. Có đồng minh. Có manh mối.

Nhưng kẻ thù mạnh hơn nàng rất nhiều. Đường đi vẫn còn dài.

Kiếm linh rung nhẹ trong ngực, như an ủi.

Nàng nhắm mắt, bắt đầu vận công.

Cửu Thiên Kiếm Quyết, tầng thứ hai — Liệt Nguyệt.

Ánh trăng bạc tràn vào kinh mạch.

Một tháng.

Nàng sẽ đột phá.

Và sau đó —

Chu Thiên Hành, Tống Nhược Vi.

Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí