Chương 9: Giấc Mơ Của Nhã
Đêm đó, Khoa nằm mơ.
Trong mơ, anh đứng ở sảnh biệt thự — nhưng khác. Mới. Gạch hoa sáng bóng, đèn chùm pha lê lung linh, tường sơn trắng tinh. Biệt thự khi mới xây — 1920, có lẽ. Mùi gỗ mới. Mùi hoa nhài từ sân.
Và Nhã đứng ở chân cầu thang.
Không phải Nhã hồn ma — trong suốt, nhấp nháy, lạnh lẽo. Nhã sống. Tóc bím đuôi sam, ruy-băng xanh, áo đầm trắng — đúng như ảnh Thu Hà mang đến. Má ửng hồng. Mắt sáng. Cười toe toét.
"Chú Khoa! Chú Khoa! Nhã muốn chỉ chú cái này!"
Cô bé nắm tay anh — tay ấm, nhỏ xíu, bám chặt — và kéo anh lên cầu thang. Bước chân cô bé nhảy tung tăng trên mỗi bậc. Tiếng cười vang khắp biệt thự — tiếng cười trẻ con, không buồn, không sợ, chỉ vui.
Tầng 2. Hành lang. Cô bé dẫn anh đến phòng thứ hai bên trái — phòng luôn khóa. Trong giấc mơ, cửa mở.
Bên trong: phòng ngủ trẻ con. Giường nhỏ phủ chăn hoa, tường dán giấy bướm, kệ sách đầy truyện tranh, bàn học có hộp màu sáp. Phòng của Nhã. Phòng cô bé sống khi còn sống.
"Nhìn này." Nhã kéo anh đến bàn học, chỉ vào một bức tranh vẽ bằng sáp màu. Giấy đã vàng, nhưng màu sắc vẫn rõ.
Bức tranh vẽ: một ngôi nhà — biệt thự số 7 — với mười ba người đứng trước cửa, tay nắm tay. Phía trên ngôi nhà, một vòng tròn ánh sáng. Phía dưới — dưới nền nhà — một hình đen, không rõ hình dạng.
Bóng Đen.
Và ở dưới cùng bức tranh, chữ viết nguệch ngoạc của trẻ sáu tuổi:
"Ông nội bảo đừng sợ. Ánh sáng sẽ giữ nó lại."
"Nhã vẽ cái này khi nào?" Khoa hỏi.
"Trước khi đi ngủ." Cô bé nhìn anh, nghiêng đầu. "Ông nội bảo chúng con sẽ trở thành ánh sáng. Giữ Bóng Đen ở bên dưới. Mãi mãi."
"Và con có sợ không?"
Nhã lắc đầu. Rồi gật đầu. Rồi khóc.
"Nhã sợ. Nhưng ông nội nắm tay Nhã. Và mẹ nắm tay bên kia. Và khi nến cháy hết — Nhã bay lên. Bay cao lắm. Rồi Nhã ngủ."
"Và bây giờ?"
"Bây giờ Nhã tỉnh dậy. Nhưng không ai nắm tay Nhã nữa."
---
Khoa tỉnh giấc, nước mắt trên má.
5 giờ sáng. Trời chưa sáng hẳn. Biệt thự im lìm, vết nứt nhạt dần.
Anh bật dậy, đi thẳng lên tầng 2. Hành lang. Phòng thứ hai bên trái — phòng luôn khóa.
Anh thử nắm cửa.
Mở.
Bên trong — đúng như giấc mơ. Phòng trẻ con. Giường nhỏ, chăn hoa, giấy dán bướm bong tróc phân nửa. Kệ sách trống — sách đã bị mục. Bàn học phủ bụi dày.
Và trên bàn — bức tranh sáp màu.
Đúng bức tranh đó. Mười ba người tay nắm tay. Ánh sáng phía trên. Bóng Đen phía dưới.
"Ánh sáng sẽ giữ nó lại."
Khoa nhặt bức tranh lên, nhẹ nhàng, sợ giấy vỡ. Phía sau bức tranh, viết bằng bút chì — không phải chữ trẻ con. Chữ người lớn, nghiêng, run:
"Con ơi, nếu một ngày có ai nhìn thấy vết nứt — hãy cho họ xem bức tranh này. Ánh sáng từ 13 linh hồn là phong ấn. Nhưng ánh sáng từ tình yêu — là chìa khóa."
Không ký tên. Nhưng nét chữ — Khoa đã quen sau khi đọc nhật ký — là của Trương Bá Vinh.
---
"Ánh sáng từ tình yêu là chìa khóa." Thu Hà đọc lại, nhíu mày. "Nghĩa là gì?"
Họ ngồi ở quán bà Năm, cà phê trước mặt, bức tranh đặt giữa bàn trong túi nhựa trong suốt.
"Phong ấn hoạt động bằng linh hồn," Khoa nói. "Mười ba linh hồn gắn vào Cổng Âm, giữ nó đóng. Mẹ tôi bổ sung thêm một linh hồn khi phong ấn rạn. Nhưng cách đó — đau. Tàn nhẫn. Và không vĩnh viễn."
"Còn 'ánh sáng từ tình yêu'?"
"Tôi nghĩ... ông Vinh muốn nói có cách khác. Không phải hy sinh. Không phải chết. Một thứ gì đó dựa trên — tình cảm? Kết nối? Giữa người sống và người chết?"
Thu Hà nhìn anh, rồi nhìn bức tranh. "Anh đang nói nghiêm túc đấy à? Giải pháp chống Bóng Đen từ cõi âm là... tình yêu?"
"Nghiêm túc chết đi được." Anh gần như bực mình — với chính mình, vì phải nói những từ nghe như phim Disney. "Nhưng nghĩ mà xem. Nhã — cô bé sáu tuổi — vẫn ở đây sau bốn mươi năm. Tại sao? Vì cô bé không có ai. Không ai nhìn thấy, không ai nói chuyện, không ai nắm tay. Cô bé cô đơn — và linh hồn cô đơn thì yếu."
"Và nếu cô bé không cô đơn?"
"Thì phong ấn mạnh hơn. Linh hồn được kết nối — với người sống, với nhau — sẽ mạnh hơn linh hồn bị bỏ rơi."
Thu Hà nhấp cà phê. Im lặng. Lâu.
"Nếu đúng," cô nói chậm, "thì Hắc Linh làm ngược lại. Ông ta muốn cô lập các linh hồn. Phá vỡ kết nối. Làm yếu phong ấn."
"Đúng. Và ông ta đã làm — bốn mươi năm không ai vào biệt thự, không ai nói chuyện với các hồn ma, không ai biết họ hy sinh vì mục đích gì. Bọn họ bị bỏ rơi."
"Cho đến khi anh đến."
Khoa nhìn bức tranh. Mười ba người tay nắm tay.
"Cho đến khi tôi đến."
---
Chiều hôm đó, Khoa quay lại biệt thự. Anh không vào tầng hầm. Không đối đầu Bóng Đen. Anh làm thứ mà Trương Bá Vinh hy vọng ai đó sẽ làm bốn mươi năm qua.
Anh nói chuyện với các hồn ma.
Nhã trước — vì cô bé dễ gần nhất. Anh ngồi trước tấm gương tầng 2, kể chuyện. Chuyện bên ngoài biệt thự — thành phố Hải Đăng bây giờ có trung tâm thương mại, có quán cà phê, có xe bus. Chuyện trẻ con bây giờ — đi học, xem YouTube, ăn kem. Nhã nghe, mắt tròn xoe, thỉnh thoảng hỏi:
"YouTube là gì?"
"Là chỗ xem phim. Nhiều phim lắm. Có cả hoạt hình."
"Như Tom và Jerry không?"
Khoa bật cười. "Giống. Nhưng nhiều hơn. Rất nhiều."
Rồi ông Vinh — trong thư phòng, ngồi trên ghế bành. Ông lão nghe nhiều hơn nói. Khoa kể về nhật ký — ông ta gật đầu, không ngạc nhiên. Kể về Hắc Linh — đôi mắt ông tối lại, vết nứt xung quanh rung mạnh.
"Hắn sẽ không dừng," ông Vinh nói. "Gia đình Nguyễn — ba đời — ám ảnh bởi Cổng. Đắc Huyền muốn hiểu nó. Con trai hắn muốn dùng nó. Cháu hắn — Hắc Linh — muốn sở hữu nó."
"Cháu sẽ ngăn."
"Con một mình."
"Cháu không một mình." Khoa nhìn quanh phòng — vết nứt nhấp nháy, nhẹ nhàng, ấm hơn mọi khi. "Cháu có ông. Có Nhã. Có Thu Hà. Và có mười một hồn ma khác — khi cháu tìm cách đánh thức họ."
Ông Vinh nhìn anh. Lần đầu tiên — lần đầu tiên trong bốn mươi năm — đôi mắt ông lão có gì đó khác. Không phải mệt mỏi. Không phải hối hận.
Hy vọng.
---
Đêm xuống. Khoa nằm trên chiếu phòng khách, đắp chăn mỏng. Vết nứt nhấp nháy quanh anh — nhưng nhịp đập khác. Chậm hơn. Ấm hơn. Như nhịp tim thay vì nhịp thở.
Và ở tầng 2 — lần đầu tiên — anh nghe thấy: không phải một tiếng cười. Hai tiếng cười.
Nhã. Và một tiếng cười nữa — trẻ con, cao hơn, lanh lảnh. Anh trai hay em gái Nhã? Một hồn ma khác — tỉnh dậy, vì có ai đó nói chuyện, vì có ai đó ở đây.
Phong ấn nhấp nháy — sáng hơn một chút. Mạnh hơn một chút.
Ánh sáng từ tình yêu là chìa khóa.
Và ở rất xa — dưới tầng hầm — Bóng Đen cựa mình. Không cười. Lần đầu tiên — nó im lặng.
Như thể nó cảm thấy — chỉ rất nhẹ — sợ.