Chương 6: Nước Mắt Bên Kia Cánh Cửa
Thu Hà gọi điện lúc 2 giờ chiều.
"Tìm được rồi." Giọng cô hào hứng, nhanh, như người vừa chạy marathon. "Nguyễn Hắc Linh. Tên thật: Nguyễn Đắc Linh. Sinh năm 1976 tại Hải Đăng. Ông nội: Nguyễn Đắc Huyền — đúng, chính là nhà ngoại cảm trong nhật ký Trương Bá Vinh."
Khoa đang ngồi ở sảnh biệt thự, laptop mở bản vẽ cải tạo — thứ mà anh gần như quên mất trong mấy ngày qua. "Tiếp đi."
"Nguyễn Đắc Huyền chết năm 1995 — đột quỵ, chết tại nhà riêng ở Hải Đăng. Nhưng trước khi chết, ông ta có hồ sơ tại đồn công an — bốn lần bị tố giác lừa đảo bằng ngoại cảm. Thêm hai vụ 'hành nghề mê tín dị đoan gây hậu quả nghiêm trọng.' Không bị truy tố vì nạn nhân rút đơn."
"Và cháu nội — Hắc Linh?"
"Ông ta cũng có tiền án. Năm 2005, bị tạm giam ba tháng vì lừa đảo cúng giải hạn — lấy một gia đình hai trăm triệu, hứa 'giải nghiệp tiền kiếp.' Năm 2010, một phụ nữ tố cáo ông ta ép dùng 'nước thánh' — hóa ra là nước muối pha thuốc an thần. Vụ đó bị đình chỉ vì nạn nhân qua đời trước khi xét xử."
Khoa nhắm mắt. Nhà ngoại cảm giả — hoặc thật một nửa, giả một nửa. Đủ biết để nguy hiểm. Không đủ đạo đức để đáng tin.
"Cô gửi hết cho tôi nhé. Và... cẩn thận."
"Anh cũng cẩn thận." Thu Hà dừng lại. "Tôi sẽ mang thêm một thứ tối nay. Ảnh gia đình Trương — tôi tìm được trong kho ảnh của tạp chí địa phương cũ. Ảnh chụp trước đêm đó."
---
Thu Hà đến biệt thự lúc 6 giờ chiều, trước khi trời tối hẳn. Cô mang theo một phong bì A4, bên trong là ba tấm ảnh đen trắng — photocopy chất lượng cao từ phim gốc.
Tấm đầu tiên: ảnh gia đình. Mười ba người đứng trước biệt thự số 7, cổng sắt phía sau, cây bàng già bên phải. Hàng trước: bốn đứa trẻ, trong đó có một bé gái tóc bím, mặc áo đầm trắng — Nhã. Hàng sau: người lớn — đàn ông, phụ nữ, và ông lão ở giữa, tay chống gậy, mặt nghiêm nghị.
Trương Bá Vinh.
Trông khác hồn ma trong thư phòng. Sống hơn. Nặng nề hơn. Đôi mắt — trong ảnh — không mệt mỏi như bây giờ. Chúng quyết tâm. Đáng sợ.
Tấm thứ hai: ảnh chụp bên trong phòng khách. Mười ba cái ghế xếp vòng tròn, giữa là một bàn thờ nhỏ với nến đen. Trên sàn, vẽ bằng phấn trắng, một ký hiệu — hình tròn lồng hình tam giác, ở giữa là một đường zíc-zắc như tia chớp.
Tấm thứ ba khiến Khoa dừng thở.
Ảnh chụp cận mặt mười ba người — lúc đã chết. Nằm trên sàn. Tay nắm tay. Mắt nhắm.
Mỉm cười.
Mười ba nụ cười — từ ông lão bảy mươi tuổi đến cô bé sáu tuổi — giống nhau. Bình yên. Mãn nguyện. Như thể cái chết không phải kết thúc mà là sự giải thoát.
Hoặc như thể bọn họ biết — biết chính xác — rằng hy sinh của mình có ý nghĩa.
"Anh ổn không?" Thu Hà nhìn anh.
Khoa đặt tấm ảnh xuống. Ngón tay chạm nhẹ lên khuôn mặt Nhã trong ảnh — nụ cười bé xíu, tóc bím, ruy-băng xanh. Cô bé bốn mươi năm sau vẫn đứng trong gương, chờ ai đó nhìn thấy.
"Ổn," anh nói. "Mà không ổn. Nhưng sẽ ổn."
Thu Hà ngồi xuống bên cạnh anh, trên chiếu giữa phòng khách. Lần đầu tiên cô không ghi chép. Không hỏi. Chỉ ngồi.
---
Hai người ngồi trong phòng khách khi trời tối dần. Vết nứt lần lượt thức dậy — ánh xanh nhấp nháy trên tường, trên trần, trên sàn. Đối với Khoa, căn phòng như một bản đồ sao 3D, mỗi vết nứt là một ngôi sao lạnh lẽo. Đối với Thu Hà — cô không thấy gì, nhưng cô cảm nhận được.
"Lạnh," cô nói nhỏ, xoa hai cánh tay. "Lạnh hơn hôm trước."
Đúng. Phòng khách tối nay lạnh hơn. Vết nứt lớn nhất ở giữa phòng — sáng hơn, rộng hơn — khoảng hai phân bề ngang rồi, thay vì một phân như lần đầu Khoa thấy. Nhịp nhấp nháy nhanh hơn, gần với nhịp thở từ tầng hầm.
Phong ấn đang vỡ. Trương Bá Vinh nói đúng.
"Anh nghe gì không?" Thu Hà đột nhiên nắm tay anh. Ngón tay cô lạnh ngắt.
Khoa lắng nghe.
Ban đầu — im lặng. Tiếng gió. Tiếng lá cây bên ngoài.
Rồi — từ phía cửa tầng hầm — một âm thanh mới.
Tiếng khóc.
Không phải tiếng khóc trẻ con như Nhã. Tiếng khóc người lớn — phụ nữ — nghẹn ngào, rấm rứt, vọng lên từ dưới sàn qua khe cửa gỗ. Tiếng khóc mang theo nỗi đau mà Khoa cảm nhận được bằng xương — nó không chỉ nghe, nó thấm vào da, chạy dọc cột sống, ép ngực anh lại.
Thu Hà nghe thấy.
"Trời ơi..." Cô siết tay Khoa. "Tôi nghe thấy. Anh Khoa — tôi nghe thấy."
Lần đầu tiên, ai đó ngoài Khoa cảm nhận được biệt thự.
Tiếng khóc kéo dài — ba mươi giây, một phút — rồi tắt. Không dứt khoát. Tắt như bị nuốt, như ai đó bịt miệng, hoặc như người khóc đã kiệt sức.
Im lặng quay lại — nặng hơn trước.
---
Khoa đứng dậy, bước về phía cửa tầng hầm. Thu Hà kéo tay anh.
"Đừng."
"Tôi chỉ nghe."
Anh áp tai vào cánh cửa gỗ. Lạnh — lạnh đến mức vành tai tê cóng. Qua khe cửa, ánh sáng xanh dày đặc hơn bao giờ hết, như lửa neon cháy âm ỉ bên trong.
Tiếng thở. Chậm. Nặng. Hít vào... thở ra...
Và giữa hai nhịp thở — rất nhỏ, rất xa — một giọng phụ nữ thì thầm:
"Con trai..."
Khoa giật lùi. Tim đập điên cuồng.
"Con trai" — không ai gọi anh như vậy. Bố dượng gọi anh bằng tên. Bạn bè gọi anh bằng tên. Không ai — từ khi Khoa có ký ức — gọi anh là "con trai."
Trừ mẹ.
Nước mắt chảy xuống má anh trước khi anh kịp nhận ra mình đang khóc. Lần đầu tiên trong nhiều năm. Lần đầu tiên vì một thứ anh không đo được bằng thước laser, không giải thích được bằng kiến trúc.
"Anh Khoa?" Thu Hà đặt tay lên vai anh từ phía sau. Nhẹ nhàng. Không hỏi thêm.
"Mẹ tôi," anh nói, giọng vỡ. "Mẹ tôi... ở dưới đó."
---
Thu Hà ở lại đêm đó. Không phải vì Khoa yêu cầu — cô tự quyết định.
"Tôi không để anh một mình trong nhà này," cô nói, khi Khoa phản đối. "Đừng có cứng đầu."
Họ ngồi trong phòng khách, lưng tựa tường, chiếu trải giữa sàn. Nhã xuất hiện trong gương phòng tầng 2 như mọi đêm — nhưng tối nay cô bé không xuống. Như thể biết có khách, biết cần giữ khoảng cách.
"Anh tin vào tâm linh chưa?" Thu Hà hỏi, mắt nhìn trần nhà.
"Tôi tin vào bằng chứng. Và bằng chứng đang cho thấy — có thứ tôi chưa hiểu, nhưng nó có thật."
"Đó là câu trả lời khoa học nhất mà tôi từng nghe về ma." Cô mỉm cười.
Im lặng. Ấm hơn lúc nãy — dù nhiệt kế vẫn chỉ 23 độ.
"Tôi sẽ giúp anh," Thu Hà nói đột ngột. "Không phải vì bài báo. Vì... vì mười ba người đó xứng đáng được kể lại câu chuyện thật. Không phải 'tự tử tập thể.' Mà là hy sinh."
Khoa nhìn cô. Ánh sáng xanh từ vết nứt chiếu lên gương mặt Thu Hà — tạo nên bóng sáng kỳ lạ, như tranh sơn dầu.
"Cảm ơn," anh nói. Thật lòng.
Rồi — từ tầng hầm — tiếng thở lại vọng lên. Chậm. Đều. Nhưng lần này, giữa hai nhịp thở, Khoa nghe thấy:
Không phải tiếng khóc. Không phải tiếng gọi.
Tiếng cười.
Tiếng cười trầm, đục, không phải của người. Nghe như... hài lòng.
Bóng Đen.
Nó biết Khoa đang ở đây. Nó biết phong ấn đang vỡ.
Và nó — đang chờ.