Chương 4: Lá Thư Cũ
Quán bà Năm lúc 8 giờ sáng đông nghịt — dân phố cổ đi ăn sáng đúng giờ như lên đồng hồ. Mùi cà phê phin pha lẫn mùi hủ tiếu bốc khói khiến Khoa bớt căng thẳng phần nào. Anh gọi cà phê đen đá, ngồi bàn góc, chờ Thu Hà.
Cô đến muộn mười phút, xách theo một túi giấy nâu cũ kỹ — loại túi lưu trữ hồ sơ.
"Từ đâu ra?" Khoa nhìn túi giấy.
"Phòng lưu trữ thành phố. Hồ sơ vụ án biệt thự số 7." Thu Hà kéo ghế ngồi, mở túi, rút ra một xấp giấy. "Chính thức thì hồ sơ đã đóng từ năm 87. Nhưng tôi có quen một anh ở sở lưu trữ — anh ấy cho tôi photo lại."
Cô đặt bức ảnh chụp trang nhật ký lên bàn — bức ảnh đã gửi qua tin nhắn tối qua.
> "Cổng đã mở. 13 ngọn nến cho 13 linh hồn. Cái giá phải trả — và tôi sẵn lòng."
"Đây là nhật ký cá nhân của Trương Bá Vinh," Thu Hà nói. "Cảnh sát thu giữ khi khám biệt thự, nhưng không dùng làm bằng chứng vì... nội dung 'không liên quan đến điều tra.' " Cô nhấn mạnh bằng dấu ngoặc ngón tay. "Nghĩa là họ không hiểu nó nói gì."
Khoa lật qua các trang photo. Chữ viết tay — nét cứng, chắc chắn, nhưng càng về sau càng run. Ngày tháng ghi đầu mỗi trang, bắt đầu từ tháng 3 năm 1986 — tám tháng trước đêm bi kịch.
---
Trang đầu tiên Khoa đọc:
> *3/5/1986 — Tôi tìm thấy nó. Phía dưới tầng hầm, sau bức tường giả. Một khoảng trống không nên tồn tại — sâu hơn nền móng, rộng hơn diện tích biệt thự. Và ở giữa — một thứ mà tôi không có từ nào để mô tả. Nó giống một vết rạn giữa không khí, nhưng lớn. Rất lớn. Giống như ai đó xé một đường trên vải thực tại.*
Khoa ngừng thở.
Vết nứt. Ông Trương Bá Vinh cũng nhìn thấy.
> *4/12/1986 — Nó nói chuyện với tôi. Không phải bằng lời — bằng hình ảnh. Khi tôi đứng trước Cổng đủ lâu, tôi thấy... bên kia. Một thế giới khác. Lạnh. Tối. Đầy những thứ di chuyển trong bóng tối — không phải con người, nhưng cũng không hoàn toàn xa lạ. Chúng giống như... bóng của người đã chết.*
"Anh đọc gì mà mặt mày thế?" Thu Hà nghiêng người nhìn.
Khoa đặt trang giấy xuống. "Ông Trương Bá Vinh... cũng nhìn thấy vết nứt."
"Hả?"
"Ông ấy viết về một 'vết rạn giữa không khí' ở tầng hầm. Chính xác những gì tôi thấy." Tay Khoa hơi run. "Ông ấy gọi nó là 'Cổng.' "
Thu Hà im lặng. Cô nhìn xấp giấy, nhìn Khoa, rồi nhìn lại xấp giấy.
"Anh đang nói ông Trương Bá Vinh có... khả năng giống anh?"
"Có thể. Hoặc ông ấy làm gì đó để mở Cổng, và rồi..." Khoa không nói hết. Rồi mười ba người chết.
---
Họ đọc hết nhật ký mất hơn một tiếng. Cà phê nguội lạnh, cơm tấm không ai đụng.
Nhật ký của Trương Bá Vinh kể một câu chuyện rõ ràng — và đáng sợ.
Tháng 3: Phát hiện Cổng ở tầng hầm. Bắt đầu nghiên cứu.
Tháng 5: Cổng "nói chuyện" — cho ông thấy thế giới bên kia. Ông bắt đầu ám ảnh.
Tháng 7: Mời nhà ngoại cảm đến. Trong số đó có một người "thật sự nghe được" — ông ta nói Cổng là ranh giới giữa cõi sống và cõi chết, và nó đang mở rộng.
> *7/20/1986 — Nhà ngoại cảm họ Nguyễn nói rằng Cổng mở rộng mỗi ngày. Nếu không đóng, nó sẽ nuốt cả thành phố. Hồn ma sẽ tràn ra. Cõi âm và cõi dương sẽ hòa vào nhau. Ông ta nói cách duy nhất là phong ấn — bằng linh hồn con người. Càng nhiều linh hồn, phong ấn càng mạnh.*
"Nhà ngoại cảm họ Nguyễn," Thu Hà lặp lại, nhíu mày. "Nguyễn Hắc Linh?"
Khoa đứng dậy, người lạnh toát. "Không thể. Hắc Linh 50 tuổi. Năm 86, ông ta mới 10."
"Thì cha ông ta? Ông nội? Gia đình họ Nguyễn?" Thu Hà lật nhanh trang tiếp.
> *8/15/1986 — Tôi đã quyết định. Gia đình tôi — mười ba người — sẽ phong ấn Cổng. Nhà ngoại cảm họ Nguyễn đã chuẩn bị nghi lễ. 13 ngọn nến đen, mỗi ngọn đại diện cho 1 linh hồn. Khi nến cháy hết, linh hồn sẽ rời khỏi thể xác và gắn vào Cổng, khóa nó lại. Vĩnh viễn.*
> *Vợ tôi đã khóc cả đêm. Các con tôi không hiểu. Cháu Nhã hỏi: "Ông nội ơi, mình đi đâu?" Tôi nói: "Mình đi ngủ. Một giấc ngủ rất dài. Đừng sợ."*
Khoa gập nhật ký lại. Tay nắm chặt.
Nhã. Cô bé sáu tuổi trong gương. "Ông nội bảo đừng sợ."
Bọn họ tự nguyện. Mười ba người — cả gia đình — hy sinh mạng sống để phong ấn Cổng Âm.
Và Nhã — quá nhỏ để hiểu — chỉ biết "đi ngủ."
---
"Vậy bọn họ không bị giết?" Thu Hà giọng khẽ.
"Không. Họ tự nguyện." Khoa nhắm mắt. "Nhưng nó không hoạt động hoàn toàn. Linh hồn vẫn ở trong biệt thự. Nhã vẫn ở đó — sáu tuổi, một mình, bốn mươi năm. Phong ấn giữ Cổng không mở, nhưng không giải phóng họ."
"Và 'nhà ngoại cảm họ Nguyễn' chính là gia đình Hắc Linh."
Khoa gật đầu. "Hắc Linh gọi cho tôi, biết về tiếng cười trẻ con, biết về tầng hầm. Ông ta biết quá nhiều."
Thu Hà ghi chép nhanh. "Tôi sẽ tra lý lịch Nguyễn Hắc Linh. Tên thật, gia đình, quá khứ. Nếu ông nội ông ta có liên quan đến vụ năm 86..."
"Cẩn thận," Khoa nói. Không phải xã giao — thật sự lo. "Nếu Hắc Linh muốn mở Cổng, ông ta sẽ không vui khi biết có người đang đào quá khứ."
Thu Hà nhìn anh. Ánh mắt cô sáng lên — không phải sợ. Là hào hứng. Kiểu nhà báo đánh hơi được bài viết đời người.
"Tôi là nhà báo, anh Khoa. Đào quá khứ là nghề của tôi."
---
Chiều hôm đó, khi Khoa trở về biệt thự, có xe ô tô đen đậu trước cổng.
Một chiếc Mercedes đen bóng, biển số Đà Nẵng. Và đứng tựa lưng vào xe — Nguyễn Hắc Linh.
Ông ta khác với tưởng tượng của Khoa. Không phải kiểu nhà ngoại cảm áo the khăn đóng. Vest xám, tóc bạc chải ngược, da ngăm, dáng người gầy nhưng cứng cáp. Đôi mắt — sâu, tối, nhìn thẳng vào Khoa không chớp — là thứ đáng chú ý nhất. Đôi mắt của người đã nhìn thấy nhiều thứ mà người thường không nên thấy.
"Anh Khoa." Giọng ông ta ấm, từ tốn — hoàn toàn khác giọng lạnh lùng trên điện thoại. "Xin lỗi vì cuộc gọi tối qua. Tôi nghe tin anh mua biệt thự, nóng ruột quá — nên gọi liền."
"Ông tìm tôi có việc gì?"
"Giúp anh." Hắc Linh mỉm cười. "Ngôi nhà này không đơn giản. Tôi chắc anh đã cảm nhận được. Tôi — với kinh nghiệm hai mươi năm trong nghề — có thể giúp anh tịnh trạch. Giải tỏa năng lượng âm, trả lại sự yên bình."
"Miễn phí?"
"Hoàn toàn miễn phí. Coi như tôi tích đức."
Khoa nhìn ông ta. Nhớ lại nhật ký: "Nhà ngoại cảm họ Nguyễn." Nhớ lại cuộc gọi đêm đó: "Đừng vào tầng hầm. Chưa phải lúc."
Chưa phải lúc — cho bọn họ. Cho ông ta.
"Cảm ơn ông," Khoa nói, giọng bình thản. "Nhưng tôi không cần."
Nụ cười của Hắc Linh không thay đổi. Nhưng đôi mắt — trong một tích tắc, ngắn đến mức suýt bỏ lỡ — tối đi.
"Anh Khoa." Giọng ông ta vẫn nhẹ nhàng. "Có những thứ trong ngôi nhà này mà kiến trúc sư không xử lý được."
"Tôi biết."
"Và có những thứ — nếu không xử lý đúng cách — sẽ xử lý anh."
Im lặng. Gió chiều thổi mùi muối biển lẫn mùi ẩm mốc.
"Tôi sẽ suy nghĩ," Khoa nói. Nói dối. Không có gì để suy nghĩ.
Hắc Linh gật đầu, lên xe. Trước khi đóng cửa, ông ta quay lại:
"Khi nào cần — gọi tôi."
Mercedes đen lướt đi. Khoa đứng nhìn theo, tay nắm chùm chìa khóa biệt thự trong túi.
Ông ta muốn vào tầng hầm. Ông ta biết Cổng ở đâu. Và ông ta cần Khoa — cần người nhìn thấy vết nứt — để tìm Cổng.
Khoa chắc chắn một điều: Hắc Linh không đến để giúp. Ông ta đến để dùng.