Chương 6: Sự Thật Phơi Bày
Trời dần ngả về chiều, những cơn gió thu bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá luồn lách qua từng lớp áo. Đoàn làm phim "Ám Dương" di chuyển ra bối cảnh rừng trúc phía sau phim trường để chuẩn bị cho cảnh hành động quan trọng nhất của phân đoạn đầu tiên: cảnh Mạc Ngôn phi thân từ vách núi xuống để đoạt mạng tên sát thủ phản bội.
Tố Niệm đã thay một bộ hắc y gọn gàng, ôm sát đường cong cơ thể. Mái tóc dài được búi cao, lộ ra chiếc cổ thiên nga trắng ngần và ánh mắt sắc lẹm, lạnh lùng. Cô đứng im lặng, để nhân viên hậu cần kiểm tra và mặc bộ đồ bảo hộ (harness) chuẩn bị cho cú đu dây cáp dài hơn mười lăm mét (wire fu). Đạo diễn chỉ đạo võ thuật đứng bên cạnh giải thích động tác một cách chi tiết.
"Chị Niệm, em thấy sắc mặt của đạo diễn phó Trần và Lâm Viễn nãy giờ cứ có gì đó không bình thường," Tiểu Phương thì thầm, thì thoảng liếc mắt về phía khu vực đạo diễn. "Bọn họ thì thầm to nhỏ với nhân viên phụ trách dây cáp."
Tiểu Phương tuy mới ra trường, kinh nghiệm còn non nớt nhưng khứu giác đối với những bất thường xung quanh lại nhạy bén đến kỳ lạ, rất giống với tác phong tinh tường được rèn luyện từ nội bộ Cố Thị.
Tố Niệm cười khẩy, ánh mắt không hề rời khỏi quyển kịch bản trên tay. "Tôi biết. Lớp ngụy trang của Lâm Viễn trước nay chỉ có vậy. Gã không nhẫn nhịn nổi qua đêm nay đâu."
Sống qua một đời kiếp, chạm tay vào cái chết hỏa hoạn ở tuổi 25, cô làm sao có thể dễ dàng tin tưởng đám nhân viên dưới trướng Tinh Quang. Chiếc dây cáp được chỉ định cho cô chiều nay là dây cáp đã bị mài mòn một phần bên trong vỏ bọc nhựa trong suốt. Rất khó phát hiện bằng mắt thường, nhưng dưới sức giật đột ngột và ma sát lớn của cú rơi từ độ cao mười lăm mét, sợi cáp chắc chắn sẽ đứt.
Từ cách đây hai mươi phút, Tố Niệm đã kín đáo nhét một chiếc camera mini dạng khuy áo vào một góc hộp đồ nghề của nhân viên kỹ thuật. Toàn bộ cuộc trao đổi sặc mùi ngã giá hối lộ giữa phó đạo diễn Trần và tên nhân viên kia đều đã thu rõ mặt, rõ tiếng. Đặc biệt, câu ra lệnh trơ tráo của Lâm Viễn: *"Cứ làm theo kế hoạch. Nó có ngã què chân, báo mạng cũng chỉ nói là tai nạn nghề nghiệp. Tinh Quang tôi đài thọ hoàn toàn án phí cho cậu."*
"Niệm tỷ, chị biết mà vẫn định quay sao?" Tiểu Phương tròn mắt, sắc mặt tái nhợt chuyển sang hoảng loạn. "Như thế quá nguy hiểm! Để em gọi báo cáo Cố tổng..."
"Không cần," Tố Niệm giơ tay ngăn lại, môi đỏ khẽ mím. "Sợi dây cáp đó sẽ đứt. Nhưng người rơi xuống không phải là tôi."
Tiểu Phương ngơ ngác không hiểu.
Phía dưới đạo diễn Vương đã cầm loa gào lên: "Tố Niệm chuẩn bị xong chưa? Chúng ta cần tranh thủ ánh sáng trước khi mặt trời lặn hẳn. Tố Trà, cô đứng góc bên kia, máy quay sẽ quay phản ứng hoảng sợ của cô khi thấy Mạc Ngôn đáp xuống. Toàn bộ tổ ánh sáng đánh đèn bám theo Tố Niệm. Các bộ phận chuẩn bị!"
Lâm Viễn đứng chống nạnh ở một góc khuất, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy tàn độc và kích động. Gã bấm điện thoại, dường như đang nhắn tin cho tổ trinh sát truyền thông (thủy quân mạng). Kế hoạch của gã rất hoàn hảo: Tố Niệm ngã gãy chân, rút khỏi đoàn phim. Cùng lúc đó, bài báo "Tố Niệm cọ nhiệt Tố Trà, giở thói ngôi sao dọa dẫm hậu cần dẫn đến tai nạn thảm khốc" sẽ được push lên hot search số 1 Weibo. Một hòn đá ném chết hai con chim, không chỉ tống cổ Tố Niệm, mà còn biến Tố Trà thành nạn nhân đáng thương bị chèn ép.
"Sẵn sàng!" Tố Niệm hô to, bước tới khu vực bục cao.
Tên nhân viên kéo cáp khẽ nuốt nước bọt, bàn tay đổ mồ hôi. Hắn ta móc khóa an toàn vào đai lưng của Tố Niệm. Khoảng cách mười lăm mét thật sự không phải đùa. Nếu rơi sai tư thế bục đệm, gãy xương chậu hoặc chấn thương cột sống là hoàn toàn khả thi.
Ngay khoảnh khắc hắn chuẩn bị bấm chốt an toàn xác nhận, Tố Niệm bất chợt quay ngoắt đầu lại. Đôi mắt đen thăm thẳm lạnh lẽo gieo thẳng vào đồng tử tên nhân viên một luồng uy áp đáng sợ kinh hồn.
"Sợi dây thép C-4 chịu lực 500kg bên sườn trái đã bị kìm cộng lực cắt đi 3/4 tiết diện. Trông anh còn khá trẻ, vào tù vì tội cố ý giết người bóc lịch 15 năm, có đáng không?"
Giọng nói của Tố Niệm chỉ vừa đủ hai người nghe thấy, nhưng âm lượng không khác nào một lưỡi búa giáng thẳng vào màng nhĩ hắn. Mặt tên nhân viên trắng bệch ngay lập tức như tờ giấy, hai tay run lên bần bật, đánh rơi cả bộ chốt khóa kim loại xuống đất đánh "leng keng".
"Tôi... tôi không..." Hắn lắp bắp, lùi lại hai bước. Ánh mắt hoảng loạn liếc về phía Lâm Viễn đang đứng đằng xa.
Tố Niệm cười lạnh thấu xương, ghé sát vào tai hắn thì thầm, "Chiếc camera khuy áo nằm ở góc hộp đồ nghề của anh nãy giờ chắc chắn đường truyền rất nét. Phó đạo diễn Trần nhận 50 vạn, còn anh nhận bao nhiêu? Cố Thị của Bắc Thành đủ tiền mua đứt cái mạng thấp hèn của anh. Giờ tôi đếm đến 3, không tự giác bóc mẽ bọn chúng trước thiết bị quay, anh cứ chuẩn bị quan tài đi."
Toàn thân tên nhân viên nhũn ra. Hắn biết uy thế của Cố Hàn Thần. Một nhân viên quèn như hắn, đối mặt với Tinh Quang đã đành, nếu đắc tội với Thái tử gia họ Cố, cả nhà hắn đừng hòng ngóc đầu lên nổi.
Phía dưới, đạo diễn Vương bắt đầu mất kiên nhẫn. "Trên đó sao rồi? Kéo cáp lên cao, action!"
Lâm Viễn nhíu mày, có dự cảm không lành. Nhưng mũi tên đã rời cung, gã hét lên thúc giục. "Làm gì lề mề thế! Cậu kéo không được thì để người khác kéo!"
Thay vì móc khóa cho Tố Niệm, tên nhân viên kỹ thuật bất ngờ lao rầm xuống sân. Trước hàng trăm con mắt của đoàn làm phim, máy quay B, C vẫn đang bật, hắn quỳ rạp xuống đất, gào khóc nức nở như một đứa trẻ.
"Đạo diễn Vương! Đạo diễn Vương... cứu tôi! Tôi không dám... Lâm tổng ép tôi... Dây cáp phái Tố Niệm đã bị cắt đứt một nửa bên trong. Nếu cô ấy nhảy xuống, từ độ cao mười lăm mét, chắc chắn sẽ mất mạng! Lâm tổng hứa cho tôi 20 vạn để ngậm miệng lại!"
Không gian đoàn phim nháy mắt rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng gió rít qua những tán trúc nghe gai rợn đến lạnh buốt.
"Cái gì?!" Đạo diễn Vương trợn trừng mắt, điếu thuốc trên môi rơi xuống đất. "Cậu nói cái gì? Cắt cáp treo?!"
Tố Trà đang diễn nét e thẹn ở góc sân cũng đơ người, đánh rơi chiếc quạt tròn trong tay. Lâm Viễn đứng sững như bị sét đánh trúng. Gã không thể ngờ được, con tốt thí gã vừa dùng tiền mua chuộc lại có thể giữa thanh thiên bạch nhật phản bội và gào toáng lên sự thật chấn động này. Phải biết, máy chạy băng vẫn đang bật.
"Mày phát điên cắn sảng cái gì vậy?!" Lâm Viễn bừng tỉnh, lập tức hùng hổ xông lên định tung chân đá tên nhân viên. Nhịp tim gã đập loạn nhịp, trán vã mồ hôi ướt đẫm. "Bảo vệ đâu! Thằng điên này uống nhầm thuốc, lôi nó ra ngoài cho tôi! Nó đang vu khống danh dự của tôi và Tinh Quang!"
"Vu khống sao?"
Thanh âm trong trẻo, sắc bén vang lên từ trên bục cao.
Tố Niệm tháo bỏ bộ đai lưng bảo hộ như vứt đi một đống giẻ rách. Cô thong thả bước xuống từng bậc thang, mỗi bước chân đều mang theo sự uyển chuyển của loài báo đen đang dồn con mồi vào chân tường.
Ánh nắng chiều tà chiếu lên khuôn mặt thanh lãnh của Tố Niệm. Cô cầm trên tay chiếc điện thoại hiển thị khung hình quay chậm rõ nét. Sự sắc bén toát ra từ xương tủy, đánh gục toàn bộ những nỗ lực thanh minh của gã tra nam cặn bã.
"Giọng nói của Phó đạo diễn Trần giao dịch rất to, rõ ràng. Video 4K, có âm thanh, quay toàn bộ biển số xe và giao dịch tiền mặt." Tố Niệm giơ màn hình điện thoại về phía đạo diễn Vương và Lâm Viễn, đôi môi đỏ rực cong lên một nụ cười đẫm máu. "Lâm Viễn, Tinh Quang vừa mới lên hot search Weibo với cái mác tôi 'cọ nhiệt' Tố Trà, hạch sách đoàn phim. Thủy quân mạng của anh vừa chạy bài 5 phút trước."
Lâm Viễn hoảng hốt rút điện thoại trong túi ra. Đúng lúc đó, trên màn hình sáng lên vô số lượt notification Weibo chửi bới Tố Niệm từ fandom của Tố Trà. Kịch bản của gã đã chạy.
"Vậy thì..." Tố Niệm vung tay, giọng nói băng lãnh. "Trò chơi bắt đầu. Tiểu Phương, tung toàn bộ video gốc camera giấu kín lên Weibo, trực tiếp tag Cảnh sát Bắc Thành và tài khoản chính thức của công ty Cố Thị. Tiêu đề: Giám đốc Tinh Quang Lâm Viễn cấu kết phó đạo diễn mưu sát diễn viên tại phim trường."
"Rõ, Niệm tỷ!" Tiểu Phương hưng phấn tột độ, hai ngón tay gõ lạch cạch trên tablet. Cô nàng vốn được Cố tổng phái tới để quét dọn rác rưởi, thao tác về mạng truyền thông của Cố Thị đỉnh cao gấp hàng chục lần đám tinh ranh của Tinh Quang.
"Mày dám?!" Lâm Viễn điên cuồng lao về phía Tố Niệm, muốn giật lấy điện thoại. Gã biết, tài sản của Tinh Quang, bản lĩnh của nhà họ Lâm, nếu để cơ quan điều tra vào cuộc cùng sự thù dai của Cố Hàn Thần nhúng tay, gã sẽ triệt để mất tất cả.
Nhưng trước khi gã chạm được vào Tố Niệm, một đôi bàn tay rắn chắc như kìm sắt từ phía sau tóm lấy cổ áo gã, quật mạnh Lâm Viễn ngã nhào xuống nền đất lấm lem bùn đất. Bốn vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính râm xuất hiện như bóng ma, chốt chặt các góc của phim trường.
"Ai dám động vào người của tôi?"
Đám đông tự động dạt ra thành hai hàng, cúi rạp người không dám thở mạnh.
Cố Hàn Thần mặc âu phục cắt may thủ công cao cấp, bước đi chậm rãi nhưng mang theo áp bách của một đế vương bước tới. Đôi mắt sâu thẳm đen kịt của anh bao trùm toàn bộ sự lạnh lẽo như từ địa ngục, liếc xuống nhìn Lâm Viễn đang thảm hại quỳ trên đất như nhìn một con kiến hôi.
Bàn tay to lớn của Cố Hàn Thần đưa ra, ôm trọn lấy eo Tố Niệm kéo cô cọ vào lồng ngực mình, thanh âm từ tốn, cưng chiều vang lên trước hàng chục ánh mắt chết lặng: "Hù dọa em rồi. Anh đến chậm."