Chương 4: Tin Đồn Khởi Nguồn

~13 phút đọc 2.486 từ

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm cửa sổ bằng lụa mỏng, hắt những vệt sáng lốm đốm lên khuôn mặt thanh tú của Tố Niệm. Cô từ từ mở mắt, cảm nhận được sự êm ái của chiếc nệm lông vũ và mùi hương trầm thoang thoảng, một loại hương thơm đặc trưng của sự xa xỉ, trầm tĩnh và mạnh mẽ. Khác hẳn với mùi nước hoa rẻ tiền đầy mùi hóa học của Tố Trà, mùi hương này mang lại cảm giác an toàn đến kỳ lạ.

Tố Niệm ngồi dậy, đầu vẫn còn hơi nặng trĩu do tàn dư của ly rượu có thuốc đêm qua. Cô đưa tay vuốt lại mái tóc rối, ánh mắt lướt quanh căn phòng suite tổng thống rộng lớn. Trên chiếc ghế sofa bọc da cừu ngoài phòng khách, Cố Hàn Thần đang ngồi, chân vắt chéo, trên đùi đặt một chiếc laptop mỏng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen, vài nút cúc trên cùng đã được cởi ra, để lộ yết hầu hoàn hảo và đường nét xương quai xanh nam tính.

Dường như anh đã thức làm việc suốt đêm.

"Tỉnh rồi sao?" Cố Hàn Thần không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói trầm ấm của anh vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. Thanh âm của anh giống như tiếng đàn cello được gảy giữa đêm khuya, mang theo một chút khàn khàn lười biếng.

"Cảm ơn Cố tổng đêm qua đã ra tay cứu giúp," Tố Niệm khẽ nói, kéo lại chiếc áo choàng tắm mỏng manh đang rủ xuống. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm xuống mặt thảm lông mềm mại. "Nhưng có lẽ, lát nữa Cố tổng sẽ phải xem một trò vui hơi ồn ào một chút."

Cố Hàn Thần lúc này mới rời mắt khỏi màn hình laptop, ngước nhìn cô. Đôi mắt đen thẳm của anh phản chiếu hình bóng Tố Niệm. Dù không trang điểm, mái tóc hơi rối, cô vẫn toát lên một vẻ đẹp kinh người—giống như một đóa hồng đen hé nở trong sương sớm rực rỡ nhưng mang theo gai nhọn. Anh nhướn mày, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt không rõ ý tứ: "Trò vui?"

"Chỉ khoảng mười phút nữa," Tố Niệm nhìn đồng hồ treo tường, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Vị hôn phu hiền lành tốt bụng của cô, Lâm Viễn, chắc chắn đã sắp xếp sẵn một đám phóng viên cẩu thả dưới sảnh khách sạn. Đêm qua gã chuốc thuốc cô, mục đích không ngoài việc muốn cô nhơ nhuốc, bị chụp lại khoảnh khắc "lên giường" với một gã đàn ông xa lạ nào đó do gã sắp xếp, để từ đó có cớ danh chính ngôn thuận hủy hôn, đá cô ra khỏi Tinh Quang mà không phải bồi thường, và đương nhiên là mở đường cho Tố Trà quang minh chính đại đứng bên cạnh gã.

Sự tàn nhẫn của kiếp trước hiện rõ mồn một trong tâm trí Tố Niệm. Nhưng kiếp này, mọi thứ sẽ khác.

Tiếng bước chân ồn ào vang lên ngoài hành lang. Ngay sau đó là tiếng đập cửa dồn dập, thô lỗ.

"Tố Niệm! Tố Niệm! Mở cửa ra!" Giọng nói của Lâm Viễn vang lên, tràn ngập sự phẫn nộ kích động được diễn xuất một cách hoàn hảo. Kèm theo đó là tiếng đèn flash máy ảnh chớp lia lịa, ánh sáng trắng lọt qua khe cửa.

Tố Niệm quay sang nhìn Cố Hàn Thần. Nam nhân vẫn bất động, ánh mắt mang theo vài phần nghiền ngẫm nhìn cô, dường như chờ đợi xem con mèo nhỏ này sẽ tung móng vuốt như thế nào.

"Cố tổng phiền anh ngồi yên đó một lát," Tố Niệm mỉm cười, nụ cười đẹp đến mức khiến hô hấp người ta phải trì trệ, nhưng lại lạnh thấu xương. Cô thong thả đi tới cửa, tay đặt lên chốt khóa.

*Cạch.* Cửa phòng vừa hé mở, một đám đông phóng viên cẩu thả mang theo máy ảnh, micro đã chen chúc xông vào, ánh đèn flash chớp liên hồi khiến người ta chói mắt.

"Tố tiểu thư, có người báo tin cô đã qua đêm tại khách sạn với một người đàn ông lạ mặt. Xin hỏi vị hôn phu Lâm Viễn của cô có biết chuyện này không?"

"Tố tiểu thư, cô là ảnh hậu tương lai mà công ty Tinh Quang dốc lòng bồi dưỡng, hành vi phóng đãng như vậy có phải là đang tự hủy hoại hình tượng?"

"Mời người đàn ông bên trong bước ra đây đối chất!"

Lâm Viễn đứng giữa đám phóng viên, khuôn mặt ra vẻ đau đớn tột cùng, hai mắt đỏ hoe. Gã xông lên phía trước, nắm lấy vai Tố Niệm, giọng nói run rẩy, lớn tiếng diễn kịch: "Niệm Niệm! Tại sao em lại làm vậy? Anh đã làm gì sai? Anh đối với em tốt như vậy, vậy mà em lại nhẫn tâm cắm sừng anh, lén lút qua lại với kẻ khác sao?"

Đằng sau Lâm Viễn, Tố Trà cũng đang đứng đó, tay cầm một chiếc khăn tay chấm chấm nước mắt, nghẹn ngào nói: "Chị ơi, chị làm như vậy thật sự phụ lòng anh Lâm Viễn. Anh ấy đã vì chị mà thức trắng đêm đi tìm, lo lắng cho chị..."

Diễn xuất thật tuyệt vời. Tố Niệm thầm nghĩ. Nếu là kiếp trước, cô đã bị bộ mặt giả nhân giả nghĩa này lừa gạt đến chết. Nhưng hiện tại, cô chỉ thấy buồn nôn.

Tố Niệm không hề hoảng sợ, không che giấu khuôn mặt, cũng không khóc lóc giải thích. Cô đứng thẳng lưng, ánh mắt như một lưỡi dao sắc lạnh lướt qua Lâm Viễn và Tố Trà, sau đó dừng lại ở đám phóng viên đang hau háu chờ đợi cảnh tượng giường chiếu dâm đãng.

"Lâm Viễn," Tố Niệm lên tiếng, giọng nói trong vắt, điềm tĩnh lạ thường, vang vọng cả căn phòng đang ồn ào. "Anh dẫn theo cả một đội ngũ báo chí truyền thông hùng hậu đến đập cửa phòng tôi lúc bảy giờ sáng, chỉ để hỏi tôi câu này thôi sao?"

"Em còn định chối cãi?" Lâm Viễn gắt lên, chỉ tay thẳng vào phòng ngủ. "Những phóng viên ở đây đều là những người có uy tín. Bọn họ đã đi theo em từ đêm qua. Gã đàn ông đê tiện kia đâu? Mau lôi hắn ra đây!"

Lâm Viễn muốn đẩy Tố Niệm ra để xông vào phòng ngủ. Trong kịch bản của gã, gã bụng phệ, hói đầu mà gã đã thuê chắc chắn đang nằm trần truồng trên giường cùng với Tố Niệm. Chỉ cần chụp được tấm ảnh đó, Tố Niệm sẽ hoàn toàn thân bại danh liệt.

Nhưng khi ánh mắt của Lâm Viễn và đám phóng viên lướt qua sảnh phòng khách, tất cả mọi hành động, mọi lời nói đều như bị bấm nút dừng hình.

Không gian ồn ào náo nhiệt đột nhiên chết lặng. Tiếng đèn flash đang nháy chớp liên tục cũng im bặt. Chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập vì kinh mạch bị áp bách.

Ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da cừu sang trọng không phải là gã đàn ông béo ị thô bỉ nào đó, mà là một người đàn ông mặc sơ mi đen, khí thế bức người. Anh đang ưu nhã gấp lại chiếc laptop, ánh mắt sắc bén như chim ưng lười biếng quét qua từng khuôn mặt đang tái mét ở cửa.

Đó là Cố Hàn Thần.

Ông trùm của giới kinh doanh Bắc Thành, người nắm giữ mạch máu sinh mệnh của vô số tập đoàn giải trí lớn nhỏ, nhân vật mà ngay cả những biên tập viên lão làng nhất cũng không dám tùy tiện đăng một chữ nếu chưa được cho phép.

Cố Hàn Thần. Tại sao lại là Cố Hàn Thần?!

Khuôn mặt Lâm Viễn ngay lập tức trắng bệch, không còn một giọt máu. Gã lùi lại một bước, cổ họng nghẹn đắng, đôi môi lắp bắp không thành tiếng: "Cố... Cố tổng... ngài... tại sao ngài lại ở đây?"

Tố Trà đứng phía sau cũng hóa đá, chiếc khăn tay rơi xuống mặt thảm. Đôi mắt cô ta trừng lơn, tràn ngập sự không thể tin nổi xen lẫn sự ghen tị điên cuồng. Tố Niệm... con tiện nhân Tố Niệm này thế mà lại ở cùng một phòng với Cố Hàn Thần cao cao tại thượng?! Sao có thể như vậy được?!

Đám phóng viên lúc nãy còn hùng hổ như bầy sói đói, giờ đây tất cả đều cúi gầm mặt, vội vàng giấu máy ảnh ra sau lưng, mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Bọn họ ngu thì mới dám chụp ảnh Cố Hàn Thần lúc này. Nếu bức ảnh này lọt ra ngoài, ngày mai tất cả tòa soạn của bọn họ sẽ biến mất khỏi bản đồ truyền thông.

Cố Hàn Thần chậm rãi đứng lên, thân hình cao lớn mang theo một lớp áp bách tột độ. Anh đút một tay vào túi quần, đôi mắt thâm sâu không chạm đến đáy nhìn thẳng vào Lâm Viễn.

"Tôi ở đây, Lâm thiếu gia có ý kiến gì sao?" Giọng nói của anh bình thản, không nhanh không chậm, nhưng lại khiến người ta cảm thấy như bị kề dao vào cổ.

"Không... không dám... tôi không biết là Cố tổng..." Lâm Viễn run rẩy, đến cả đứng cũng vất vả. Gã dùng hết sức bình sinh để nuốt nước bọt. "Đây... đây chắc chắn là hiểu lầm..."

"Hiểu lầm?" Tố Niệm khẽ cười. Cô xoay người lại, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào kẻ từng là vị hôn phu của mình. "Lâm Viễn, anh diễn kịch dở quá rồi đấy. Đêm qua trong buổi tiệc, ly rượu anh đưa tôi có thứ gì, anh là người rõ nhất."

Lâm Viễn giật mình, sắc mặt lập tức vặn vẹo. Gã vội vàng nhìn đám phóng viên xung quanh, rồi quay lại lớn tiếng quát: "Tố Niệm, em đừng ngậm máu phun người! Anh đưa rượu cho em bao giờ? Em đi cùng dã nam nhân, bây giờ bị bắt quả tang lại đổ lỗi cho anh sao? Có Cố tổng ở đây làm chứng, em đừng hòng bẻ cong sự thật!"

"Cố tổng làm chứng?" Tố Niệm bật cười thành tiếng, nụ cười rạng rỡ nhưng trong mắt không có một tia độ ấm. Cô quay sang nhìn Cố Hàn Thần.

Cố Hàn Thần nhàn nhạt đón nhận ánh mắt của cô. Đôi môi mỏng của anh khẽ mở: "Camera giám sát ở sảnh tiệc đêm qua, tôi đã bảo Lão Lý giữ lại một bản. Lâm thiếu gia muốn xem lại khoảnh khắc bản thân lén bỏ thuốc vào ly rượu không?"

Một câu nói nhẹ nhàng như lông vũ, nhưng lại là một quả bom ném thẳng vào giữa sự tĩnh lặng.

Lâm Viễn lảo đảo, nếu không túm lấy vách tường thì gã đã ngã quỵ. Gã trố mắt nhìn Cố Hàn Thần, rồi lại nhìn Tố Niệm. Tại sao... tại sao Cố Hàn Thần lại ra mặt giúp đỡ Tố Niệm? Chuyện này hoàn toàn không có trong kế hoạch!

Tố Trà vội vàng tiến lên, cố gắng níu vãn tình hình: "Cố tổng, ngài chắc chắn đã hiểu nhầm anh Viễn rồi. Anh Viễn rất yêu thương chị gái tôi..."

"Cô là cái thá gì mà có tư cách lên tiếng ở đây?" Ánh mắt Cố Hàn Thần đột ngột sắc như dao, quét qua Tố Trà, khiến cô ta lạnh buốt từ đỉnh đầu đến gót chân, lời muốn nói bị nghẹn ứ nơi cổ họng.

Tố Niệm bước tới trước mặt Lâm Viễn. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi mồ hôi hôi hám của sự sợ hãi toát ra từ người gã. Cô giơ tay lên.

*Chát!*

Một cái tát giáng mạnh xuống khuôn mặt điển trai giả tạo của Lâm Viễn. Lực đạo mạnh mẽ đến mức khiến mặt gã bị tát văng sang một bên, in hằn năm dấu ngón tay đỏ lựng.

"Cái tát này, là trả cho ly rượu đêm qua," Tố Niệm nói, giọng nói sắc bén như băng tuyết cắt vào da thịt.

Lâm Viễn ôm mặt, tức giận trừng mắt nhìn cô nhưng không dám phản kháng trước mặt Cố Hàn Thần. Đám phóng viên xung quanh liên tục lùi lại, không ai dám hó hé nửa lời. Bọn họ biết bản thân đã bị dính vào một cuộc đối đầu không nên dính vào. Góp mặt trong cuộc chiến giữa Cố tổng và người phụ nữ của ngài ấy, chỉ có con đường chết.

Tố Niệm chỉnh lại vạt áo choàng tắm, sống lưng thẳng tắp, kiêu hãnh như một nữ hoàng. Cô rũ mắt nhìn kẻ đang thảm hại trước mặt mình, tuyên bố rõ ràng từng chữ, dõng dạc để tất cả máy ghi âm của phóng viên đều phải thu được:

"Lâm Viễn. Bắt đầu từ giây phút này, vứt bỏ bản hợp đồng rác rưởi của Tinh Quang đi. Hôn ước giữa nhà họ Tố và nhà họ Lâm, tôi chính thức hủy bỏ. Kể từ nay về sau, anh đi đường dương quan của anh, tôi qua cầu độc mộc của tôi, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt!"

Lời nói chắc nịch, dứt khoát, không lưu lại một tia tình cảm.

Đôi mắt Lâm Viễn đỏ vằn lên. Sỉ nhục. Một sự sỉ nhục tát thẳng vào mặt gã trước mặt giới truyền thông. "Tố Niệm, cô tưởng cô là ai? Rời khỏi Tinh Quang, hủy bỏ hôn ước, cô một xu dính túi, cô tưởng cô có thể sống sót ở cái giới giải trí này sao?!"

Tố Niệm cười lạnh, chưa kịp đáp trả thì một bàn tay ấm áp, rộng lớn đột ngột vòng cạo eo cô, cường thế kéo cô bước lùi lại, dán chặt lưng cô vào một vòm ngực vững chãi. Mùi hương trầm thoang thoảng quen thuộc bao bọc lấy cô.

"Ai nói cô ấy không có đường sống?"

Cố Hàn Thần đặt cằm lên đỉnh đầu Tố Niệm, tư thế sở hữu mang đầy sự áp bách độc đoán. Đôi mắt đen thẳm của anh như ác quỷ Tu La nhìn thẳng vào Lâm Viễn, giọng nói lạnh lùng tuyên cáo vận mệnh:

"Người phụ nữ của tôi, Cố Hàn Thần này sẽ nâng dỡ cô ấy lên đến đỉnh cao danh vọng. Lâm Viễn, anh tốt nhất nên chuẩn bị tinh thần thu dọn đống tàn cuộc của Tinh Quang đi."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí