Chương 2: Đè Bẹp Thử Vai

~13 phút đọc 2.408 từ

Sáng hôm sau, bầu trời Đế đô xám xịt, những đám mây đen vần vũ mang theo hơi lạnh đầu đông như báo hiệu một ngày không hề yên ả.

Toà nhà Kính Sáng, trụ sở chính của đoàn làm phim "Ám Dương", lúc này đã tấp nập người ra vào. Buổi thử vai quy tụ dàn diễn viên đông đảo từ khắp nơi, đặc biệt là sự góp mặt của những công ty giải trí sừng sỏ nhất nhì giới showbiz. "Ám Dương" vốn là một trong số ít những bộ phim tiên hiệp đại bạo ở kiếp trước, đạo diễn Trần Cung lại là người vô cùng khắt khe, chỉ chọn diễn viên có thực lực, không màng đến scandal.

Hai giờ chiều.

Tố Niệm thong thả bước xuống từ một chiếc xe taxi giản dị. Cô diện một bộ sườn xám màu đỏ sẫm cắt xẻ tinh tế, ôm sát những đường cong hoàn mỹ, mái tóc đen dài xõa bồng bềnh, che khuất một bên xương quai xanh gợi cảm. Đôi môi tô son đỏ thẫm rực rỡ nhưng không hiểu sao lại toát lên một luồng khí chất u ám, bức người. Không mang hàng hiệu đắt tiền, không dùng trang sức cầu kỳ, nhưng mỗi bước đi của cô lại như đạp thẳng lên nhịp thở của người đối diện, khiến không ít ánh nhìn ở sảnh chờ phải vô số lần hướng về.

Ngay khi Tố Niệm xuất hiện, một đám phóng viên đang vây quanh một nữ diễn viên trẻ ở góc đại sảnh bỗng xì xào bàn tán.

Nữ diễn viên đó mặc váy lụa trắng, mái tóc đen uốn nhẹ thả xõa hai bên vai, trang điểm theo phong cách bạch liên hoa yếu đuối, mong manh vỡ nát. Tố Trà.

Lúc này, Tố Trà đang rúc trong vòng bảo vệ của mấy người quản lý Tinh Quang, vẻ mặt bẽn lẽn, ngượng ngùng trả lời phỏng vấn.

"Trà Trà, nghe nói hôm nay cô thử vai Lăng Vân, vai nữ chính của 'Ám Dương', cô có tự tin không?" Một phóng viên chĩa mic lên.

"Tôi... tôi sẽ cố gắng hết sức," Tố Trà cúi đầu, rón rén đáp, khóe mắt cố tình tỏ ra long lanh như bầy thỏ nhỏ.

Đúng lúc đó, cô ta ngước nhìn thấy Tố Niệm vừa đi tới. Đáy mắt Tố Trà xẹt qua một tia ghen tị không thể che giấu. Tại sao? Tại sao Tố Niệm luôn có thể mặc bộ sườn xám đó đẹp đến như vậy? Dù chỉ trang điểm nhạt, khuôn mặt đó vẫn rực rỡ áp đảo cô ta muôn phần.

Nhưng nghĩ đến việc Tố Niệm đã bị Lâm Viễn thuyết phục nhường vai nữ chính Lăng Vân cho mình, Tố Trà lại hả lòng hả dạ. Bị ép đóng vai phụ phản diện thảm hại thì đẹp cũng để làm gì? Nụ cười Tố Trà lập tức ngọt ngào hẳn lên, cô ta vẫy tay vồn vã:

"Chị Niệm Niệm! Chị đến rồi!"

Tố Trà chạy lại, nắm lấy cánh tay Tố Niệm đầy thân thiết trước hàng chục ống kính máy quay. "Cảm ơn chị đã nhường cơ hội tốt này cho em. Nếu em không đậu vai Lăng Vân, chắc em sẽ buồn lắm." Hành động của cô ta, không chỉ để thể hiện tình cảm tỷ muội thắm thiết với công chúng, mà còn cố tình khoe khoang rằng, vị trí cao thấp bây giờ do Tố Trà nắm giữ, Tố Niệm chỉ là kẻ phải lùi lại nhường chỗ.

Nhưng Tố Niệm chỉ cười nhạt. Cô lạnh lùng gạt tay Tố Trà ra, lấy ra một chiếc khăn giấy lau nhẹ đầu ngón tay vừa chạm vào tay áo mình, không buồn che giấu sự chán ghét. Hành động dứt khoát khiến Tố Trà cứng đờ.

"Phải nỗ lực đấy." Tố Niệm nghiêng đầu, nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai thoáng hiện trên đôi môi đỏ mọng. "Vai Lăng Vân không dễ diễn đâu. Nếu năng lực bằng cái móng tay, thì cái áo có dát vàng cũng không che được đâu."

Ngay lập tức, không khí trong đại sảnh bao trùm một sự im lặng kỳ quái. Phóng viên trợn ngược mắt, đèn flash chớp liên hồi. Lời nói của Tố Niệm vừa châm biếm sâu cay, vừa tỏ thái độ dửng dưng coi thường một cách trắng trợn. Tố Trà đỏ mặt tía tai, nước mắt chực trào: "Chị... sao chị lại nói em vậy?"

Tố Niệm chẳng thèm để ý, cô tao nhã ném tờ khăn giấy vào thùng rác gần đó, gót giày gõ đều đều trên nền đá hoa cương tiến thẳng về phía phòng casting. Ánh mắt lạnh như băng vụt qua. Mới thế đã không chịu nổi rồi sao? Kiếp này, nước mắt của cô ta, cô sẽ để nó chảy cạn thì thôi!

* * *

Phòng thử vai số 3.

Đạo diễn Trần Cung đang xoa cằm, đôi chân mày rậm nhíu chặt lại, nét mặt hầm hầm không giấu nổi vẻ bực bội.

"Cắt! Cắt! Cô đang diễn cái quái gì vậy?" Trần Cung đập tập kịch bản rầm một cái xuống bàn, quát lớn về phía sân khấu. "Lăng Vân là một tiên tử vì đại nghĩa mà hy sinh tình riêng, chứ không phải là một con ngốc chỉ biết khóc nhè và mở to mắt như nhìn thấy sâu! Khóc lóc cái gì? Nước mắt không phải diễn! Cảm xúc ở đâu? Cô có đọc kịch bản không hả Tố Trà?"

Trên sân khấu, Tố Trà run lập cập, nước mắt lã chã rơi thật. Cô ta cứ tưởng chỉ cần chớp chớp đôi mắt long lanh tỏ vẻ đáng thương là qua ải, bởi trước đây Lâm Viễn đều dọn đường lót thảm xanh sẵn cho cô ta. Nhưng Trần Cung là một ngoại lệ hiếm hoi không thèm nể mặt Tinh Quang.

"Cháu... cháu..." Tố Trà lí nhí, không dám ngước mắt nhìn lên.

"Trần đạo diễn, ngài bớt giận." Phác Tinh – vị trợ lý đạo diễn bên cạnh vội xoa dịu. "Tố Trà còn trẻ, kinh nghiệm chưa nhiều. Hơn nữa, sau lưng cô ta là Lâm tổng..."

"Lâm tổng cái rắm! Phim của tôi, tôi không cần biết sau lưng là ai! Diễn không ra hồn thì cút!" Khí thế của Trần Cung khiến toàn bộ gian phòng im thin thít.

Đúng lúc đó, cửa phòng casting nhẹ nhàng mở ra.

"Vậy để tôi diễn thử phân đoạn đó."

Chất giọng trầm khàn, thanh lạnh từ phía cửa vọng đến. Tất cả mọi người đồng loạt quay lại. Tố Niệm thả lỏng cơ thể, sải bước dài tiến lên sân khấu, bộ sườn xám tà xẻ bay bổng theo từng nhịp di chuyển. Đứng trước mặt Tố Trà, một cỗ khí tràng uy áp nặng nề tỏa ra khiến Tố Trà tự động lùi lại vài bước, e dè.

Trần Cung liếc mắt nhìn danh sách, nhíu mày: "Tố Niệm? Cô không phải đăng ký thử vai nữ phụ Huyết Tôn Dạ Nguyệt sao? Tại sao lại diễn vai Lăng Vân?"

Tố Niệm khẽ cười. Cô vén nhẹ những sợi tóc lơ thơ trước trán, bình tĩnh trả lời bằng giọng sắc lạnh, dứt khoát:

"Tôi muốn giúp em gái mình hiểu thế nào là nhập vai thực sự, để đạo diễn Trần khỏi chướng mắt. Xong việc, tôi sẽ thử vai Dạ Nguyệt." Môi cô cong lên thành một nụ cười đắc thắng khi nhắc tới từ "em gái", nghe thì đầy quan tâm nhưng thực chất là tát thẳng vào mặt Tố Trà sự thất bại vừa rồi.

Chưa kịp để Trần Cung gật đầu, khí tức trên người Tố Niệm thay đổi 180 độ trong nháy mắt.

Không còn vẻ lả lơi, không còn sự châm biếm sắc bén. Đôi vai cô khẽ gượng xuống, ánh mắt hoa đào dâng lên một tia bi sầu tuyệt vọng, nhưng sâu thẳm lại kiên cường như tảng đá đứng trước phong ba. Bàn tay của cô nhẹ nhàng nâng lên hư không, như đang vuốt ve gương mặt quen thuộc.

"Chàng muốn giang sơn này... ta có thể vì chàng mà hi sinh." Tố Niệm cất tiếng, một chất giọng nghẹn ngào rung động nhưng không vỡ vụn. Giọt nước mắt đầu tiên rớt xuống gò má, mang theo cả nỗi tuyệt vọng của kiếp người, rơi xuống nền đất lạnh, vang bóng cả không gian.

Cả một khán phòng tĩnh lặng, người ta gần như nghe thấy tiếng giọt nước mắt rơi, nghe thấy cả tiếng nát tan của một trái tim nữ tử vừa dâng cả thiên hạ cho người mình yêu.

"Nhưng..."

Đột nhiên, Tố Niệm ngẩng phắt đầu dậy. Ánh mắt thay đổi đột phá, không còn sự si tình, chỉ còn sự tuyệt tình kinh khủng. Cô hếch cằm lên, sống lưng thẳng tắp đầy ngạo nghễ, đanh gọn từng chữ một:

"Chàng... không được làm tổn hại một người dân nào của Nam Thành. Nếu không, Lăng Vân ta, dù tan hồn nát phách, cũng sẽ lôi chàng xuống cửa tử."

Trọn. Vẹn. Khí. Chất.

Đó chính là Lăng Vân của "Ám Dương"! Không mềm yếu, nhưng cũng không vô tình. Quyết đoán, bi tráng, tuyệt đẹp!

"Cắt!" Lần đầu tiên từ sáng đến giờ, giọng Trần đạo diễn run lên vì phấn khích. Ông đứng bật dậy, đôi mắt tỏa sáng rực rỡ nhìn Tố Niệm: "Quá tốt! Quá tốt! Rất có thần, rất có chiều sâu. Tố Niệm! Tố Niệm... Cô diễn Lăng Vân..."

Trần Cung định mở lời chọn Tố Niệm ngay lập tức, đè luôn hồ sơ của Tố Trà, thì Tố Niệm đã lập tức nhún vai thoát vai. Cô rút tờ khăn giấy, lười biếng lau đi giọt nước mắt vương trên khóe mi, khôi phục lại vẻ hoang tàn, kiêu kỳ lạnh nhạt của nữ ma trùm.

"Tôi nói rồi, tôi chỉ thị phạm cho Tố Trà thôi. Cô xem đó mà học hỏi." Tố Niệm liếc xéo Tố Trà lúc này mặt mày xám ngoét vì nhục nhã, không nói nên lời.

"Cô không nhận vai Lăng Vân sao?" Đạo diễn Trần Cung thất vọng tột độ nhíu chặt mày. "Cô hợp vai này, Lăng Vân chính là cô!"

"Không, Trần đạo diễn. Tôi chọn vai cường điệu hơn một chút." Ánh mắt Tố Niệm xoáy thẳng vào ống kính máy quay trên bàn chữ U, nụ cười nửa miệng đầy sát khí lộ ra.

Khí chất của cô lần thứ ba thay đổi. Lần này, không còn sự bi thương, không còn đạo đức giả tạo. Sự lạnh lẽo đến tận xương tủy lan ra, khiến nhiệt độ phòng casting như tụt xuống vài độ.

Tố Niệm tiến tới bàn hội đồng, cúi sát người xuống mặt bàn. Một lọn tóc đen buông xõa trên gương mặt tái nhợt của đạo diễn Trần. Khóe môi cô cong lên, một nụ cười cực độ vặn vẹo, cuồng loạn và mê người.

"Lũ kiến hôi các ngươi..." Giọng cô mỏng như tơ lụa, thì thầm lướt qua mang tai của những người đánh giá nhưng ai nấy đều sởn gai ốc. "Chịu chết vì Dạ Nguyệt ta, vốn dĩ là vinh hạnh lớn nhất trong những kiếp phù du của các ngươi."

Khoảnh khắc đó, đạo diễn Trần Cung, thậm chí cả tổ chế tác, bỗng có sương mù ảo giác mình vừa nhìn thấy Huyết Tôn thực sự bừng tỉnh từ kịch bản, sẵn sàng chém giết để giải khuây. Điên cuồng, tàn nhẫn và lộng lẫy hắc ám. Sự áp đảo ma mị mà không ai có thể làm được.

Mười lăm giây im lặng trôi qua.

"Tốt... Rất tốt..." Đạo diễn Trần Cung nuốt một ngụm nước bọt họng khô khan, hít sâu một hơi để gỡ bỏ áp bức từ thần thái Dạ Nguyệt mà Tố Niệm tỏa ra. Ông điên trướng nhấc bút đỏ phê dấu X to nhất có thể vào kịch bản Huyết Tôn.

"Tố Niệm. Huyết Tôn Dạ Nguyệt là của cô." Đạo diễn Trần khẳng định chắc nịch đinh đóng cột. Ông không hề quan tâm nữa Tố Trà yếu nhớt phía góc, vẫy vẫy: "Còn cô bé kia... tùy Lâm gia sắp xếp đi, cố mà lết cho qua vai Lăng Vân."

Một màn "dạy dỗ" trực tiếp, tước đi hào quang vốn dĩ được chuẩn bị sẵn, đè bẹp Tố Trà bằng trình độ nghệ thuật chân chính trước mặt hội đồng quyền lực. Tố Niệm liếc nhìn bóng dáng đang cố kìm tiếng khóc uất ức rời khỏi cửa phòng của em gái nuôi.

Kiếp trước cô mất quá nhiều vì nhẫn nhịn. Từ nay về sau, có nọc độc nào thì phun ra nọc đó!

* * *

Trong góc khuất phía trên cao của hành lang, nơi kính một chiều gắn ở trên tầng lầu dành cho giám đốc sản xuất cao cấp, một bóng nam nhân cao lớn trầm mặc đứng đó nhìn xuống phòng thử vai bằng đôi mắt đen như mực.

Mùi trầm hương lảng vảng quyện với khí tức lạnh lùng không thể chạm vào.

"Cố tổng, đây là tài liệu mới nhất về các nghệ sĩ Tinh Quang muốn gửi sang duyệt cho dự án này, bao gồm cả Tố..." Giám đốc tài chính cẩn trọng cúi đầu, chìa tập văn kiện ra, định nói từ "Tố Trà".

Nhưng vị tổng tài quyền lực kia không phản ứng, anh không dời mắt khỏi cô gái mặc sườn xám đỏ đang vung gót kiêu hãnh rời khỏi phòng thử vai bên dưới mười mấy tầng. Nụ cười cuồng loạn ác nữ khi nãy của cô bỗng chốc gài vào bộ não trống rỗng vì mất ngủ kinh niên của anh.

"Chỉ lấy một người." Cố Hàn Thần cất tiếng. Giọng nói lạnh lẽo và trầm khàn, vang vọng sự chiếm hữu không giấu giếm. Anh thon dài ngón nhẫn cài nhẹ lên vách kính, ánh sáng phản chiếu nhạt nhòa lọt vào đồng tử anh.

"Là... Tố Trà sao thưa anh?" Giám đốc run rẩy hỏi thăm qua loa.

Cố Hàn Thần từ từ quay đầu, lạnh lùng dập tắt niềm hi vọng của Tinh Quang:

"Tố Niệm. Cô ấy, tôi muốn cướp về Cố Thị Giải Trí."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí